Người đàn ông trên lầu... chính là người cô đã gặp ở biệt thự bên vách đá và va phải ở sân bay.
Điều khiến cô kinh ngạc hơn nữa là người phụ nữ trên lầu lại chính là người phụ nữ trang điểm đậm mà cô đã gặp mấy lần trước đó.
Vừa rồi cô còn thấy cánh cửa thoát hiểm không có ai đẩy mà tự động mở ra, chuyện này đã vượt quá phạm vi nhận thức của cô.
Gương mặt xinh đẹp của Thư Uyển tràn ngập kinh ngạc, đến nỗi đồng tử cũng giãn ra.
Một người bình thường như cô mà phát hiện hiện tượng siêu nhiên thế này thì chỉ có hại chứ không có lợi.
Cô siết chặt điện thoại trong tay, cố gắng tìm lại chút cảm giác an toàn từ đó, rồi từ từ nhích chân, cố gắng không gây tiếng động.
Mãi cho đến khi cánh cửa cầu thang trên lầu lại vang lên một tiếng nữa, cô đợi thêm một lúc lâu rồi mới dám mở cánh cửa bên cạnh, lách người qua khe cửa để ra ngoài.
Cơn run rẩy trên người Thư Uyển vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cô định nhanh chóng quay về văn phòng.
Cô vừa xoay người lại, một bóng dáng cao lớn nổi bật sừng sững đứng giữa hành lang, ánh đèn phủ lên người anh một vầng hào quang kỳ dị.
Đôi mắt xanh mực sâu thẳm của người đàn ông đang nhìn cô chằm chằm.
Thư Uyển: "!!!"
Cô hoảng sợ lùi lại đến cửa thoát hiểm, lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh lẽo, khiến nó phát ra tiếng động nhỏ.
Chiếc điện thoại cô nắm chặt trong tay vang lên tiếng gọi lo lắng của Thư Hạo Cường.
Thư Uyển mở to mắt nhìn người đàn ông toát lên khí chất vương giả, nỗi sợ hãi trong lòng cô là phản ứng bản năng, cô thậm chí không thể kiểm soát sự e dè của mình đối với anh.
Cách một khoảng không xa không gần, người đàn ông dường như cảm nhận mùi hương thanh khiết khác hẳn người thường trên người cô, một mùi hương trong lành đến mức không vương chút tạp niệm hay du͙© vọиɠ.
Anh nhớ ra cô. Lần ở sân bay, trên người cô có mùi hương thanh khiết này.
Đôi giày da hàng hiệu đắt tiền của người đàn ông chạm xuống sàn gạch, tạo ra những tiếng động không rõ rệt.
Nhưng trong tai Thư Uyển, nó lại giống như bản giao hưởng đòi mạng. Sự tiếp cận của anh khiến cả người cô căng cứng.
Thư Uyển căng thẳng đến mức không kìm được mà nuốt nước bọt mấy lần, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra âm thanh.
Đúng lúc này, cửa văn phòng bên cạnh bị đẩy ra, bước chân đang đến gần của anh dừng lại.
Trưởng phòng của Thư Uyển ló nửa người ra hành lang, quả nhiên đã tìm thấy người.
"Thư Uyển, em chạy ra ngoài làm..."
Ánh mắt trưởng phòng vừa chạm đến người đàn ông đang sừng sững giữa hành lang, ông ta liền vội vàng lách cả người ra khỏi cửa.
Chỉ trong một giây, giọng điệu và thái độ của vị trưởng phòng đã thay đổi một trăm tám mươi độ: "Tần tổng, ngài đến phòng chúng tôi, tôi vui quá."
"Mời ngài vào trong, mời ngài vào trong."
Vị trưởng phòng hoàn toàn lờ Thư Uyển đứng bên cạnh đi, trong mắt chỉ còn lại vẻ nịnh bợ đối với Tần tổng.
Sự xuất hiện của vị trưởng phòng đã giúp Thư Uyển bớt đi phần nào hoảng sợ, cũng coi như đã "cứu" cô một mạng.
Còn chưa kịp hoàn hồn, Thư Uyển chợt nhận ra cách xưng hô của giám đốc với người đàn ông này, Tần tổng... Tập đoàn Tần thị...
Cô đến thở mạnh một hơi cũng không dám, cứ đứng sững tại chỗ không nhúc nhích.
Tần Dung Uyên đưa ngón tay thon dài như ngọc trúc lên cổ tay áo, từ tốn cài lại khuy măng sét.
Yết hầu của người đàn ông khẽ chuyển động: "Hôm khác tôi sẽ đến."