Phía đối diện, Thẩm Hạo Thừa say khướt nheo mắt nhìn Giang Nhược mặc váy dây xanh trong thang máy. Khi cô bước ra, hắn ta liền tỉnh táo ngay: "Là cô à, con chó tay sai số một của thằng khốn đó!"
Khóe môi hắn ta nhếch lên đầy giễu cợt, gương mặt ngông cuồng tràn đầy ác ý: "Sao cô lại có mặt ở khách sạn? À, tôi hiểu rồi, cô lén lút đến đây ngủ với nó đúng không? Cái tên mặt trắng đó có gì tốt mà ai cũng thích?"
"Qua đêm với tôi một lần, nó cho cô cái gì? Tôi trả gấp đôi!"
Giang Nhược khẽ nhíu mày, gương mặt xinh đẹp lộ ra vài phần hoang mang và sợ hãi: "Thẩm nhị thiếu, anh đừng bôi nhọ quan hệ giữa tôi và Thẩm tổng, chúng tôi trong sạch."
Dáng vẻ này giống hệt Hứa Ninh.
Thẩm Hạo Thừa sững người. Có lẽ do uống nhiều, trong chớp mắt hắn ta thật sự tưởng người trước mặt là Hứa Ninh - ánh trăng sáng trong lòng mình.
Lần đầu gặp nhau, Hứa Ninh cũng ngăn hắn ta lại bằng dáng vẻ ấy.
Cô ấy đơn thuần và hiền lành như thiên sứ lạc xuống trần giang.
Nhưng thiên sứ xinh đẹp như vậy lại chẳng thuộc về hắn ta.
Nghĩ vậy, Thẩm Hạo Thừa chìm trong đau khổ. Nhìn lại Giang Nhược, ánh mắt hắn ta tràn đầy chán ghét.
Người trước mặt chỉ là tay sai của thằng khốn kia, sao có thể so được với chị Ninh Ninh của hắn ta?
"Thôi đi, nếu không có gì thì sao cô bênh nó dữ vậy? Tôi để mắt tới cô là phúc phận của cô rồi đấy. Nếu còn dám từ chối, đừng trách tôi không khách sáo. Chắc cô không muốn biết hậu quả đâu."
Giang Nhược vốn không định để tâm. Hắn ta chỉ là nam phụ, là kẻ si tình vô vọng bám theo nữ chính.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng - chỉ có Thẩm Thanh Tuệ.
Nhưng cái miệng của Thẩm Hạo Thừa đúng là khiến người ta buồn nôn, nói toàn lời ghê tởm.
Giang Nhược cụp mắt, rồi ngẩng lên, đôi mắt đào hoa ngập nước, cả người như đóa hoa trắng nhỏ bị bắt nạt, đáng thương vô cùng.
"Thẩm nhị thiếu, xin anh tha cho tôi..."
Thẩm Hạo Thừa từng thấy nhiều người khóc cầu xin mình, hắn ta cũng công nhận Giang Nhược rất đẹp.
Nhưng cô càng khóc lóc thì hắn ta càng muốn giày vò.
"Không đời nào. Khuyên cô đừng có lề mề, nếu không đợi đến lúc tôi hết kiên nhẫn..."
Hắn ta hừ lạnh, ý tứ đe dọa rõ ràng.
Mặt Giang Nhược lập tức trắng bệch, như đã hoàn toàn từ bỏ phản kháng, giọng lạc đi vì nức nở: "Thẩm nhị thiếu... anh nói lời phải giữ lời. Chỉ một lần thôi đúng không?"
Ánh mắt Thẩm Hạo Thừa đảo qua đôi chân thon dài mang giày cao gót của cô, giọng cợt nhả: "Dĩ nhiên rồi, một lần là đủ để tôi làm nhục thằng khốn kia rồi. Cô nghĩ tôi thích loại người như cô à? Cô xứng chắc?"