Camera ở góc đối diện vừa vặn quay được chính diện khuôn mặt cô. Thẩm Thanh Tuệ nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Giang Nhược dần trở nên méo mó rồi lộ ra nụ cười bệnh hoạn.
“Cuối cùng thì đồ quan trọng của sếp cũng đã nhiễm mùi của mình rồi...”
“Tốt quá, lại có thể tiến gần sếp thêm một bước rồi!”
Thẩm Thanh Tuệ: “???”
Anh không thể tin nổi vào mắt mình, khuôn mặt trước giờ luôn nghiêm túc khẽ nứt ra.
Giang Nhược không để lộ ra chút sơ hở nào. Cô nở một nụ cười vô cùng mãn nguyện, xoay người, ưỡn thẳng lưng, lắc lư eo nhỏ, bước đi trên đôi giày cao gót tám phân, tiếng giày "lộp cộp lộp cộp" vang vọng trong khắp hành lang.
... Tình huống gì vậy?
Thẩm Thanh Tuệ cứ tưởng mình vừa bị ảo giác, nhưng màn hình trống rỗng trước mặt lại nói cho anh biết... Tất cả đều là thật.
Nửa đêm nửa hôm, Giang Nhược không ngủ không nghỉ, không phải đến để trộm tài liệu, mà là... Để làm cho tài liệu của anh nhiễm mùi của cô ta? Còn nói mấy lời biếи ŧɦái như “Tiến gần thêm một bước”?
Có bệnh à?
Thẩm Thanh Tuệ thầm rủa một câu, rồi hồi tưởng lại nụ cười lúc nãy của Giang Nhược... Quả thật rất giống người có bệnh.
Không đúng!
Anh nheo mắt lại, ánh sáng lạnh lẽo lập lòe trong đáy mắt.
Chắc chắn là người phụ nữ này có vấn đề! Cô ta không lấy đi tập tài liệu mà anh đã chuẩn bị kỹ càng, còn cố tình diễn trò như thế... Nhất định là đã phát hiện ra điều gì rồi!
Đáng chết!
Chắc chắn là vậy!
Cô ta có thể phát hiện một lần, nhưng tuyệt đối không thể có lần hai, lần ba. Tiếp theo, anh nhất định sẽ khiến bộ mặt thật của Giang Nhược lộ ra. Kẻ dám lừa anh... Tuyệt đối không thể có kết cục tốt!
Bên kia.
Vừa trở về phòng, Giang Nhược đã tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, lập tức lôi hệ thống ra hỏi tội.
“007, ra đây, đây là thời điểm tốt mà mi đã chọn để đẩy ta vào đó à?”
Tiếng bánh răng "răng rắc răng rắc" hệt như máy móc cũ kỹ đã lâu chưa được sửa chữa vang lên trong đầu Giang Nhược.
[Xin... Xin chào ký chủ... 0... 0... 7... Hân hạnh phục phục phục... Vụ cô...]
[Răng rắc... Răng rắc...]
Giang Nhược: “...”
Lúc mới nhặt được 007, nó còn nói chuyện rất lưu loát mà. Sao vừa tiến vào thế giới nhỏ đã như sắp sập nguồn vậy?
“Thật... Xin lỗi... Ký ký ký ký chủ...”
Giang Nhược: “Thôi, mi truyền lại cốt truyện cho ta đi.”
“Dạ dạ dạ dạ dạ... Dạ...”
Giữa những tiếng răng rắc, Giang Nhược bắt đầu tiếp thu cốt truyện của thế giới này.
Đầu tiên là cốt truyện chính.
Nữ chính Hứa Ninh là đại tiểu thư nhà họ Hứa, từ nhỏ đã hiền lành, tốt bụng, được mọi người yêu thương, nâng niu như ngọc quý.