Giang Nhược nhìn mà thấy phiền.
Ngón tay nhỏ nhấn nhẹ, chặn số, thế giới lập tức yên tĩnh.
Bên kia, gửi mấy tin nhắn rồi đợi mãi không có hồi âm, Cố Tranh không nhịn được nữa, đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm đen kịt, đưa tay gọi điện cho Giang Nhược.
"Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau..."
Cố Tranh không tin, nửa tiếng gọi một lần, gọi đến bốn năm lần đều như vậy.
"Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau."
Cố Tranh:?
Anh ta bị Giang Nhược chặn rồi?
...
Chén rượu giao nhau trong bữa tiệc thương mại náo nhiệt đã hạ màn.
Vơi thân phận và địa vị của Thẩm Thanh Tuệ thì vốn không cần phải uống quá nhiều. Người ta mời rượu, anh chỉ nhấp môi một cái là đã là nể mặt lắm rồi.
Nhưng để tạo cơ hội cho Giang Nhược trộm tài liệu, anh cố tình uống liền hơn chục ly.
Giang Nhược bước vào quét mắt một vòng, thấy Thẩm Thanh Tuệ đang ngồi ở góc sofa.
Anh mặc bộ vest den được cắt may gọn gàng, dáng ngồi ngay ngắn, hai tay xếp chồng đặt lên đầu gối, giống hệt như một cậu học sinh ngoan ngoãn. Đôi mắt vốn luôn điềm đạm xen chút lãnh đạm giờ đây đầy vẻ mê mang, ngơ ngác nhìn về phía trước, không biết đang nhìn gì.
“Sếp, chúng ta nên về rồi.”
Giang Nhược giơ tay vẫy trước mặt Thẩm Thanh Tuệ, nhưng anh lại không có phản ứng gì.
Say rồi à?
Ngay giây sau, Thẩm Thanh Tuệ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng: “Biết rồi, chân tôi tê rồi, đỡ tôi dậy đi.”
Thì ra vẫn còn tỉnh táo.
Giang Nhược lại gần, ngửi thấy mùi rượu khá nồng. Cô vươn tay, định để anh vịn vào người mình mà đứng dậy, ai ngờ Thẩm Thanh Tuệ lại không nhìn mà đã đưa tay ra phía trước, cách xa hướng tay cô đưa ra một khoảng khá xa.
Giang Nhược: “?”
Thẩm Thanh Tuệ khẽ nhíu mày, nhìn về phía trước: “Sao còn chưa đỡ tôi dậy?”
Thôi rồi, say thật rồi!
Giang Nhược đành nhận mệnh đặt tay xuống dưới tay anh, mượn lực giúp anh đứng lên.
Anh cao hơn Giang Nhược gần một cái đầu, trước đây đứng xa nên không cảm thấy gì, với lại Thẩm Thanh Tuệ vốn khá gầy. Giờ hai người tiếp xúc gần, Giang Nhược mới nhận ra anh có rất có khí thế áp đảo.
Ngũ quan sắc nét, đường nét xương khớp rõ ràng. Có lẽ vì uống rượu nên đôi môi mỏng hơi đỏ lên, tay đặt trên vai cô nóng như lửa, độ nóng ấy như cũng khiến Giang Nhược phải bốc hỏa theo.
Giang Nhược vô cảm vác Thẩm Thanh Tuệ lên vai: “Sếp, anh say rồi, vịn vào tôi cho chắc, tôi sẽ đưa anh về.”
Thẩm Thanh Tuệ khẽ “Ừ” một tiếng.