Cả đám người vội vàng chỉnh trang lại y phục, những kẻ lười biếng mượn cớ trốn trong lâu đài cũng vội vàng chạy ra xếp hàng ngay ngắn.
Rất nhanh, một chiếc xe ngựa đã xuất hiện trước cổng lâu đài.
Greg tập trung tinh thần: “Tới rồi!”
Đám người nhanh chóng đứng vững, đồng loạt hướng ánh mắt về phía cỗ xe ngựa đang chậm rãi tiến lại gần.
Đó là một chiếc xe ngựa khá giản dị, thậm chí có thể nói là cũ kỹ. Khung xe mang vẻ cổ xưa, không khắc hoa văn hay gắn huy hiệu nào để người nhìn có thể đoán được xuất xứ của nó. Con ngựa kéo xe có bộ lông pha tạp, không hề hợp với gu thẩm mỹ cầu kỳ của giới quý tộc, nhưng trông nó lại vô cùng trẻ trung và khỏe mạnh. Bốn vó nó săn chắc, từng bước đi đều mạnh mẽ và dứt khoát. Trên ghế lái, ngoài người đánh xe xa lạ, còn có một người hầu đã được phái đi truyền tin và tìm người.
Chiếc xe dừng lại trước mặt họ. Greg bước lên, đứng ngay trước cửa xe, hơi khom người xuống để hành lễ, giọng không xác định:
“Xin hỏi... có phải tiểu thư Theresa Golden không?”
“Là tôi.”
Một giọng nữ trẻ trung vang lên từ trong xe - êm tai, rõ ràng, mang theo tự tin mà không mềm yếu. Cánh cửa mở ra, để lộ người đang ngồi ngay ngắn bên trong. Đó là một thiếu nữ, hay đúng hơn là một cô gái trẻ.
Tuổi cô chừng đôi mươi. Mái tóc dài màu bạc kim được buộc gọn sau gáy, phần trán bị che bởi mái tóc cắt ngang, để lộ cặp mày kiếm kiêu hãnh thấp thoáng bên dưới. Đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn sắc bén và đầy sức hút, tỏa ra khí chất mạnh mẽ hiếm thấy ở một tiểu thư quý tộc.
Greg thoáng khựng lại, ánh mắt ông lóe lên vẻ kinh ngạc.
Không nghi ngờ gì nữa, chủ nhân mới của pháo đài Golden là một vị tiểu thư xinh đẹp và quyến rũ. Nhưng vẻ đẹp của cô lại hoàn toàn khác với những tiểu thư quý tộc mà ông từng biết. Cô không có làn da trắng nhợt mà giới quý tộc vẫn coi là chuẩn mực, thay vào đó là làn da màu mật ong khỏe khoắn, ánh lên sắc nâu ấm như dòng mật mới rót ra từ tổ. Ngũ quan của cô rõ nét, vừa mềm mại vừa hiên ngang, mang nét tuấn mỹ mơ hồ khiến người ta khó rời mắt.
Nhưng điều khiến Greg kinh ngạc nhất chính là phong cách ăn mặc táo bạo của cô.
Vị tiểu thư - bá tước mới này không mặc trên mình một chiếc váy dài cầu kỳ hoa lệ - vốn là biểu tượng của các quý tộc nữ, mà khoác trên mình bộ trang phục của một người đàn ông: áo sơ mi dài tay, quần da bó và đôi ủng cao cổ. Bên ngoài là chiếc áo khoác giáp da màu nâu sậm, trên vai buộc thêm một tấm áo choàng đen. Thanh kiếm bên hông càng khiến cho dáng vẻ của cô thêm phần dứt khoát và mạnh mẽ, trông cô chẳng khác nào một nhà mạo hiểm mới bước ra từ chiến trường.