1001 hắng giọng: [Nhưng ký chủ cũng không cần lo lắng đâu, bây giờ ký chủ đã có tiểu 1 tui đây rồi, sao có thể bị cốt truyện chi phối được nữa. Tóm lại, bằng cấp đã được tiểu 1 dùng thần thông lo liệu xong xuôi cho ký chủ rồi. Dựa vào tên tép riu đó, thà rằng dựa vào tiểu 1 còn hơn!]
Ân Chỉ Thư ngập ngừng: "... Tuy tôi cũng muốn khen cậu một câu, nhưng mà một hệ thống thật sự thần thông quảng đại thì không thể, ít nhất là không nên, tự đặt mình ngang hàng với một tên tép riu..."
1001: [...] Híc.
Ân Chỉ Thư lay lay cái đuôi chó mấy cái, cảm thấy hơi buồn cười, không chỉ vì 1001, mà còn vì gã đàn ông tép riu trước mặt, đến nước này rồi mà vẫn không quên giở trò khôn vặt: "Vậy à. Vung thêm chút tiền, là phải vung bao nhiêu?"
"Dạo này Tinh tệ của Đế quốc lạm phát ghê lắm, nhưng tôi nghĩ chắc cũng không quá hai trăm triệu Tinh tệ đâu..." Trần Tam thiếu gia nói quá lên một con số, muốn nhân tiện khoe mẽ sự hào phóng của mình.
Ân Chỉ Thư "Ồ" một tiếng, trong lòng thầm hỏi 1001: "Tôi có tài khoản không?"
1001 vội vàng chứng tỏ bản thân: [Người chơi chưa đăng nhập game, hệ thống điểm phẫn nộ cũng chưa kích hoạt, nên vốn dĩ là không có đâu, nhưng bây giờ 1001 có thể lén lút mở một cái cho ký chủ!]
Ân Chỉ Thư gật đầu, mười ngón tay thoăn thoắt gõ gì đó trên màn hình điều khiển ảo, rồi đưa đến trước mặt Trần Tam thiếu gia.
Trần Tam thiếu gia nghển cổ nhìn.
Là giao diện chuyển khoản và một bản thỏa thuận với lời lẽ chặt chẽ, gần như không chút kẽ hở.
Kỳ cục hơn nữa là, cái giao diện chuyển khoản đó, rõ ràng là tài khoản cá nhân của gã mà?
Trần Tam thiếu gia: "... Khoan đã, tổ tông ơi, ngài đến cả tài khoản của tôi cũng hack được rồi, gia sản nhà tôi ngài cũng nắm rõ rồi, muốn chuyển bao nhiêu tiền chẳng phải chỉ là cái búng tay thôi sao, cần gì phải bày vẽ thêm chuyện như vậy?"
Ân Chỉ Thư nhìn gã bằng ánh mắt khinh bỉ: "Công dân tốt tuân thủ pháp luật sẽ không làm mấy chuyện phạm pháp vô kỷ luật thế này để chiếm đoạt tài sản đâu, ký nhanh lên."
Trần Tam thiếu gia: "..."
Giờ thì ngài biết đến bốn chữ tuân thủ pháp luật rồi cơ đấy?
Công dân tốt tuân thủ pháp luật mà lại nửa đêm lái chiến hạm con thoi, rõ ràng là không thể nào được cấp phép lưu thông, đến đánh sập nhà gã sao?
Mọi đường thoát thân đã tính trước đều bị hủy hoại, Trần Tam thiếu gia hít một hơi thật sâu, chấp nhận số phận ký tên vào bản thỏa thuận tự nguyện chuyển khoản, rồi theo con số trên thỏa thuận chuyển đúng năm trăm triệu Tinh tệ vào tài khoản của Ân Chỉ Thư.
1001 trầm trồ báo cáo ngay: [Tài khoản ký chủ nhận được năm trăm triệu Tinh tệ, đã xác nhận.]
Đã được hệ thống xác nhận, tự nhiên là tiền thật bạc thật không lừa già dối trẻ, Ân Chỉ Thư liếc qua chữ ký trên bản thỏa thuận, cuối cùng cũng nở nụ cười thật lòng đầu tiên.
Trần Tam thiếu gia nhìn sắc mặt, thầm nghĩ nhà mình cũng bị đánh sập rồi, tiền chuộc cũng coi như đã nộp: "... Tổ tông, ngài xem...?"
Ân Chỉ Thư mỉm cười: "Tôi thấy không tệ."
Trần Tam thiếu gia mừng thầm trong bụng.
Giây tiếp theo, mỹ nhân vẫn xinh đẹp rực rỡ trong bóng tối chậm rãi thong thả cúi người xuống, xỏ chân vào đôi giày cao gót cao những mười hai phân.
Chỉ xỏ một chiếc.
Trần Tam thiếu gia đang ngơ ngác khó hiểu thì đột nhiên có linh cảm chẳng lành.
"Chuyện này về lý thì không thuộc phận sự của tôi, đáng lẽ phải giao anh cho luật pháp Đế quốc xét xử. Nhưng đã trót thấy rồi, lại suýt nữa trở thành một trong những nạn nhân, nên việc cần làm vẫn phải làm." Ân Chỉ Thư vừa nói, trước ánh mắt bỗng trợn trừng của Trần Tam thiếu gia dẫm xuống một cú.
Cũng không phải không nghĩ đến chuyện né.
Né... cũng phải né được mới nói chứ!
Trần Tam thiếu gia cảm thấy chính mình rõ ràng đã nhìn thấy động tác nhấc chân của đối phương, thậm chí đã đoán được ý đồ của cô, nhưng cho đến khi cơn đau xuyên thấu gã, rồi giày vò qua lại mấy lần ở chỗ đau nhất, gã vẫn không kịp động đậy dù chỉ một ngón tay!
Chú chó lông vàng bên cạnh đang vui vẻ vẫy đuôi loạn xạ.
Nó rõ ràng được mang đến để cắn xé gã, kết quả lại bị hạn chế hành động, chỉ có thể làm màu, giờ thấy tên khốn này ăn quả đắng, trong lòng cực kỳ sung sướиɠ.