Chà, nói sao đây nhỉ, cách xưng hô này cũng khá là... độc đáo đấy chứ.
Ân Chỉ Thư xem như tạm hài lòng, lúc này mới chịu dời chân chó khỏi cằm gã, còn khẽ phủi phủi lớp bụi vô hình trên đó.
Trần Tam thiếu gia: ?
Này, quá đáng lắm rồi đấy nhé, gã thật sự bẩn đến thế cơ à?
Trần Tam thiếu gia chỉ dám ấm ức trong bụng chứ nào dám hó hé, nhưng chú chó lông vàng kia thì rõ ràng rất khoái trá trước hành động của Ân Chỉ Thư, vui vẻ vẫy đuôi lia lịa.
Chú chó lông vàng to lớn này phải nặng đến ba, ba lăm ký là ít, vậy mà Ân Chỉ Thư lại bế lên nhẹ như không, lại còn tỏ rõ vẻ yếu lòng trước loài sinh vật lông xù này, hoàn toàn không có ý định buông tay.
Ánh mắt Trần Tam thiếu gia cầm lòng không đậu dừng lại trên cổ tay mảnh mai của Ân Chỉ Thư, rồi lại liếc xuống cái bụng rõ là béo núc ních của chú chó lông vàng, đoạn so sánh với vóc người của mình.
Chẳng hiểu sao, gã cứ có cảm giác nếu Ân tổ tông mà muốn nhấc bổng mình lên, e cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nghĩ lại ý định cướp chiến hạm lúc nãy, Trần Tam thiếu gia mãi sau mới thấy may là mình đã không manh động.
"Tôi nhớ... anh đã dùng một trăm triệu Tinh tệ mua tôi từ nhà họ Ân, lúc đó hình như còn buông lời hứa hẹn gì nữa phải không?" Ân Chỉ Thư nhìn xuống Trần Tam thiếu gia đang ngồi bệt dưới đất.
1001 nhỏ giọng nhắc: [Ký chủ, cái đó, giọng điệu trà xanh các kiểu...]
"Làm trà xanh với loại người này, tôi thấy bẩn cả người."
1001 muốn nói chỉ còn 35 tiếng sinh mệnh, đêm dài sắp tới, còn phải ngủ nữa, cô thật sự là đang chơi đùa trên lằn ranh nguy hiểm, hay là cứ nhắm mắt cho qua đại đi... nhưng rồi nó vẫn ngậm miệng.
Trần Tam thiếu gia hơi sửng sốt, thầm nghĩ hồi đó nhà họ Ân hét giá trên trời một trăm triệu Tinh tệ đã khiến gã tức sôi máu, từ lúc nào...
Ồ, phải rồi, là lần đầu gã gặp Ân Chỉ Thư, có nghe phong thanh rằng cô gái này ôm mộng làm ngôi sao.
Thế là gã lập tức bày tỏ, chỉ cần Ân Chỉ Thư chịu qua đêm với gã, gã sẽ giới thiệu cô cho Bạc Nhạn Hồi, Bạc đại ảnh đế, hình như còn huênh hoang khoác lác về chút tài nguyên này nọ.
Nói chung, những lời đường mật tương tự, Trần Tam thiếu gia đã nói với ít nhất mười bảy, mười tám cô gái rồi, nên nhất thời mới không nhớ ra.
Dù gì thì cũng chỉ là lời nói khoác, làm sao mà nhớ cho nổi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây cũng chẳng phải gã hoàn toàn bịa chuyện, chẳng qua là gã biết tỏng vị Bạc ảnh đế lừng danh kia sắp tới sẽ làm giáo sư thỉnh giảng một thời gian tại Đại học Nghệ thuật Điện ảnh Đế quốc, cứ vung thêm chút tiền là kiểu gì cũng lót tay được một suất vào trường Điện ảnh Đế quốc.
Một suất dự thính thì cũng là suất còn gì.
Trần Tam thiếu gia ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng, dưới sức ép của họng pháo và hàm răng của con chó, cũng đành khai tuốt tuồn tuột sự thật, đoạn còn nói thêm: "Nếu Ân tổ tông cần, tôi, tôi lập tức đi lo liệu ổn thỏa cho ngài!"
[Á, tôi tố cáo, gã nói láo! Theo như kịch bản, gã hoàn toàn không lo liệu ổn thỏa cho ký chủ! Gã chỉ mua được suất dự thính thôi! Hơn nữa còn bủn xỉn chỉ chi ra có ba mươi triệu Tinh tệ!] 1001 cười khẩy.
"Hửm? Theo như kịch bản?"
[... Mà này, đáng lẽ cô phải được Hoàng thái tử cứu chứ nhỉ, cơ mà được cứu cũng chỉ là tạm thời thôi, sau đó vẫn bị Trần Tam thiếu gia tóm được, rồi...]
1001 không nói tiếp, Ân Chỉ Thư đã hiểu cả.
Phải công nhận, diễn biến này của kịch bản gốc đúng là vừa máu chó vừa chuẩn với thiết lập nhân vật.
Một NPC trà xanh thì còn trông mong gì hơn nữa? Có được một tuyến truyện đã là ngon lắm rồi, chẳng lẽ còn mơ tưởng đến kịch bản nữ chính tử tế, ngon nghẻ gì chắc?