Chương 15

Wow! Đây là đồ uống thần tiên gì thế này!

Nhìn vẻ mặt hớn hở như vừa uống được tiên dược của Tô Miên Miên, Chu An An không nhịn nổi, cau mày: “Tô Miên Miên, chỉ là một lon Coca thôi mà. Cậu đừng có làm trò mất mặt như thế được không?”

Trương Hâm khoác vai Chu An An, bật cười: “Thôi nào, Coca do Lục ca đưa, đương nhiên là khác chứ.”

Ánh mắt Chu An An lướt sang bên cạnh, quả nhiên thấy xung quanh mấy cô gái đều lộ vẻ hâm mộ lẫn ghen tị.

Lục Hoành trước giờ chưa bao giờ đưa ai đến bar, có đi thì cũng chỉ một mình ngồi yên lặng uống rượu. Chưa từng, tuyệt đối chưa từng để ý tới bất kỳ cô gái nào. Càng đừng nói là đích thân đưa Coca.

Thế là trong nháy mắt, Tô Miên Miên lập tức trở thành cái đích để mọi ánh mắt dòm ngó.

Chỉ có điều, cô đầu óc vốn có chút ngốc nghếch, ôm lon Coca như thể báu vật, nhấp từng ngụm nhỏ một, dính ra khóe môi cũng liếʍ sạch sẽ, say sưa như lần đầu được nếm món ngon nhất đời.

Cả đám ngồi trên ghế dài đều im phăng phắc.

Lục Hoành hơi liếc mắt qua đã thấy cô nhóc kia ngồi thẳng lưng như học sinh tiểu học ngoan ngoãn. Chỉ tiếc, lại là kiểu học sinh tóc nhuộm tím, còn tô son bóng loáng.

Cô cầm lon Coca bằng đôi tay trắng mịn, cẩn thận uống từng ngụm, liếʍ môi, để lộ đầu lưỡi hồng hồng.

Răng trắng cắn nhẹ môi dưới, để lại vết hằn. Lưỡi mềm như bông liếʍ qua chỗ dính Coca trên khóe môi. Vẻ mặt nghiêm túc lại xen lẫn ngây ngô, toát ra thứ quyến rũ kỳ lạ.

Lục Hoành dựa hẳn vào sofa, dáng vẻ buông thả, nhưng đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở. Điếu thuốc chưa châm lửa ngậm hờ trên môi, một tay gõ nhịp hờ hững lên đầu gối.

Đôi mắt đen u ám dán chặt vào môi cô. Hắn chỉ hận không thể vươn tay bóp nát lớp son xanh chướng mắt kia.

Đúng là bực mình chết đi được.

Lục Hoành móc từ túi ra chiếc bật lửa bạc. Chưa kịp châm thì đã có một người phụ nữ uốn éo ngồi sát lại, bật lửa giúp hắn.

Mày hắn nhíu chặt, không né tránh, chỉ để lộ chút khó chịu giữa trán.

Người phụ nữ mặc hở hang, mùi nước hoa nồng nặc, quả thật xinh đẹp, quyến rũ, cả người tràn hơi thở phụ nữ trưởng thành.

“Lục ca, chơi cùng em chút đi.” Cô ta thừa thế ngả vào lòng hắn.

Lục Hoành duỗi chân gác lên bàn, chặn cô ta lại, híp mắt lười nhác: “Tôi không thích phụ nữ.”

Mặt cô ta biến sắc, đỏ bừng vì tức, rồi bỏ đi.