Cá mặn Văn Hạnh tự dưng lăn ra chết. Sau khi ngủ một giấc dậy, cậu xuyên thành vị hoàng đế cuối cùng của Thần quốc. Văn Hạnh nhắm mắt lại, lòng an tĩnh: “Làm hoàng đế thật tốt, không cần tăng ca sửa b …
Cá mặn Văn Hạnh tự dưng lăn ra chết.
Sau khi ngủ một giấc dậy, cậu xuyên thành vị hoàng đế cuối cùng của Thần quốc.
Văn Hạnh nhắm mắt lại, lòng an tĩnh: “Làm hoàng đế thật tốt, không cần tăng ca sửa bug nữa.”
Nhưng vừa quay đầu, trước mặt đã là núi tấu chương chất cao như núi.
Rạng sáng bốn giờ đã phải vào học, sáu giờ lâm triều, chín giờ phê tấu, xử lý chính vụ đến tận khuya, cả năm không có ngày nghỉ.
Văn Hạnh: “...”
Nghẻo luôn cho rồi.
Sống lại một đời, cá mặn chỉ muốn nằm bẹp không làm gì.
Nhìn lại dòng lịch sử, Văn Hạnh liếc mắt một cái liền nhận ra người tương lai sẽ chính tay đâm chết mình, chính là đại phản nghịch, kẻ thay đổi triều đại Ninh Vô Kiếp.
Trên cao điện, hoàng đế ngồi tựa lưng trên long ỷ, lười biếng chỉ một ngón tay vào thiếu niên mười bảy tuổi:
“Vậy thì... từ nay để hắn tăng ca thay trẫm đi.”
Ninh Vô Kiếp: “?”
Từ đó về sau, lên triều là Ninh Vô Kiếp, nghe tấu là Ninh Vô Kiếp, phê duyệt tấu chương vẫn là Ninh Vô Kiếp.
Ban đêm còn phải hóa thân thành “bình nước nóng hình người”, sưởi ấm cho bé cá mặn đang nằm bẹp giường.
Nhìn hoàng đế lười biếng ăn uống, ngủ nghỉ, trốn việc cả ngày, Ninh Vô Kiếp tăng ca đến mức hốc mắt đỏ hoe:
“Bạo quân!”
Chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Văn Hạnh tính toán, đáng lẽ giờ này mình phải bị diệt quốc rồi.
Cậu mở tấu chương ra xem, quốc thái dân an, trời yên biển lặng.
Quay đầu lại, thấy đại phản nghịch Ninh Vô Kiếp vẫn đang đỏ mắt phê tấu chương.
Văn Hạnh: “? Ta đáng lẽ phải nghỉ hưu rồi, sao ngươi còn chưa lên ngôi thế?”
Thế là cậu quyết định tự tay sửa “bug mất nước” này.
Đêm mưa trong cung sâu, Văn Hạnh nâng chén rượu độc, khẽ nói:
“Gϊếŧ trẫm đi, giang sơn này là của ngươi.”
Khóe mắt Ninh Vô Kiếp nứt ra, cất từng chữ một đầy nghẹn ngào:
“Ta không cần.”
Văn Hạnh: “Không, ngươi cần.”
Rồi cậu ngửa đầu, uống cạn chén rượu độc.
Đêm đó, Ninh Vô Kiếp phát điên.
Văn Hạnh giả chết trốn đi, tìm một nơi non xanh nước biếc, an ổn sống cuộc đời về hưu.
Cậu hồn nhiên không biết rằng, nơi xa xa Kim Loan Điện, vị thiếu niên đỏ mắt năm xưa nay đã trở thành bạo quân mà ai nhắc đến cũng phải biến sắc.
Về sau...
Trang viện nhà họ Văn đón một vị khách không mời mà đến.
Người kia cả thân mang khí thế cao quý khó tả, lại toát ra sát khí mười phần.
Văn Hạnh đang nằm phơi nắng, quay đầu lại liền đối mặt với đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy điên cuồng kia.
Văn Hạnh: “... Chết chắc rồi.”
Nhưng một lát sau, trong đôi mắt đỏ ấy lại phủ một tầng hơi nước, từng giọt lệ tí tách rơi xuống.
Văn Hạnh: “?”
CP: Chỉ muốn ăn không ngồi rồi thụ × Từ bạo quân máu lạnh biến thành túi khóc nhỏ công.
Nhân vật phụ từ hiện đại xuyên đến nên mình để nhân xưng là cậu.
Ghi chú:
Công sau khi hắc hóa tuy thô bạo, nhưng không hại dân, chỉ nhằm chấn chỉnh triều đình sau khi thay đổi triều đại.
Thụ ban đầu tuy lười biếng, nhưng không đến mức khiến vương triều sụp đổ, dân chúng lầm than. Dù “nằm không” nhưng đôi khi cũng sẽ làm việc đàng hoàng.
Nhân vật không tuyệt đối thiện hay ác, đời người cũng chẳng phân đen trắng.
Tầm nhìn chính: Văn Hạnh & Ninh Vô Kiếp
Tóm tắt:
Không ai có thể bắt tôi tăng ca!
Ý tưởng:
Sống tích cực, lạc quan và vui vẻ.