Chương 5

Không chịu nổi nữa, nàng lập tức đứng dậy lùi về sau.

“Cái đó. Tử Huyên, ngươi nhờ người khác gãi đi nha, ta đang có việc gấp phải đi trước!”

Nói xong liền quay đầu bỏ chạy về hang của mình, nàng nhất định phải tắm rửa cái đã!

Nhưng vừa xông vào hang lại chạm phải ánh mắt của Dạ Trạch, hai người liền rơi vào cảnh vô cùng lúng túng.

Một người là vì bản thân quá bẩn, tối qua còn mặt dày đè người ta ra làm chuyện đó.

Một người thì vì vừa nghe xong toàn bộ cuộc đối thoại giữa Hòa Miêu Miêu và Tử Huyên ở bên ngoài. Dù hắn không thích giống cái này.

Nhưng bị giống cái nghi ngờ năng lực là chuyện cực kỳ mất mặt!

Huống chi hắn còn vừa mới ăn trái cây nàng đưa.

Không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm, Hòa Miêu Miêu cười khan hai tiếng: “Cái đó, huynh cứ ngủ tiếp đi, ta chỉ vào lấy cái váy da thú để thay thôi.”

Nói xong liền ôm váy da thú chạy ra khỏi hang rồi phóng thẳng đến bờ sông.

Cúi đầu nhìn bóng mình phản chiếu trong nước, nàng lập tức bị dọa cho ngồi phịch xuống đất.

“Má ơi.”

“Đây là mình sao?”

Hòa Miêu Miêu không dám tin, lại ghé sát vào bờ nước lần nữa, nhìn kỹ bóng dáng tàn tạ đến không nỡ nhìn bên trong mà nàng suýt nữa muốn khóc!

Nàng cứ nghĩ mình chỉ là nhiều thịt trên người thôi, không ngờ đến cả mặt cũng tròn trịa, mũm mĩm, sắp thành cái bánh bao luôn rồi.

Tóc thì chẳng khác nào ổ gà.

Thế mà buổi sáng sớm nàng lại dám mang theo đầu bù tóc rối như vậy chạy tới hang của Ứng Liễu để xin trái cây ăn!

Nàng vội cởi váy da thú ra nhảy xuống sông, phải tắm rửa cho sạch sẽ đã!

Nàng có thể chấp nhận thân thể này xấu xí béo mập, nhưng tuyệt đối không thể chịu được nó bẩn!

Cùng lúc đó, ở dưới tán cây râm mát cách đó không xa, có một con báo đen mắt vàng kim đang ngâm trong nước, ánh mắt dán chặt về phía động tĩnh bên này, trong lòng thì sục sôi nhiệt huyết.

Cái kỳ phát tình khốn khϊếp này!

Bắc Minh hắn vậy mà lại có phản ứng với giống cái độc ác kia!

Thế nhưng khi Hòa Miêu Miêu bắt đầu kỳ cọ cơ thể, từng mảng từng mảng bùn đất đen ngòm tróc ra, còn giũ ra cả đống chấy rận, cái “phản ứng” ấy dần biến mất.

Không chỉ biến mất mà còn khiến kỳ phát tình của Bắc Minh kết thúc sớm.

Thấy nàng đang giẫm lên một tảng đá nhô cao, phía dưới lại là vực sâu đen ngòm, một kế sách chợt lóe lên trong đầu hắn.

Chỉ cần hắn phát ra một chút sét làm tê liệt chân nàng là đảm bảo nàng sẽ mềm nhũn ngã vào lòng sông.