Thấy dáng vẻ thê thảm đó, Mạc Tiểu Khi đau lòng vô cùng. Cô định lao tới xem tình hình thì Huyền Chính và Thời Nhạc lại đúng lúc bước vào, khiến Mạc Tiểu Khi chùn bước.
"Tiêu Bạch!"
Thấy trên cổ và thân thể Mạc Tiêu Bạch đầy những vết bầm tím, Huyền Chính và Thời Nhạc đau xót không thôi. Người mà bọn hắn luôn nâng niu che chở, làm sao có thể chịu đựng những vết thương như vậy?
Lửa giận trong hai giống đực lập tức bùng lên, trừng mắt đầy hằn học nhìn về phía Mạc Tiểu Khi và Tả Thần Phong.
"Mạc Tiểu Khi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!"
Huyền Chính gầm lên giận dữ, hóa thành Kim Sư, há cái miệng lớn lộ ra răng nanh sắc nhọn, định nuốt sống giống cái độc ác trước mắt.
Nhưng làm sao Tả Thần Phong có thể để hắn ta đạt được mục đích?
Anh ta lập tức vung đuôi rắn, siết chặt eo Mạc Tiểu Khi, kéo cô về phía mình. Nhân lúc Huyền Chính không phòng bị, phóng ra một con rắn độc, cắn mạnh vào cánh tay hắn ta.
Huyền Chính đau đớn hét lên, lập tức hóa lại hình người, ném con rắn độc xuống đất thật mạnh. Nhưng dù rắn đã chết, độc vẫn không tiêu tan.
Chất độc lan dần khắp cánh tay Huyền Chính với tốc độ rõ rệt bằng mắt thường.
Cơn đau khiến hắn ta vã mồ hôi lạnh, nét mặt nhăn nhúm vì nhức nhối.
"Huyền Chính!"
Thấy Huyền Chính trúng độc, Mạc Tiêu Bạch lo lắng vô cùng, lập tức đứng lên định chạy tới xem thương thế của hắn ta.
Mạc Tiểu Khi liền vội vàng đưa dao kề vào cổ Mạc Tiêu Bạch.
Tuy cô không muốn ra tay với người em gái không cùng máu mủ này, nhưng tình hình hiện tại không cho phép, chỉ có thể lấy cô ta làm con tin.
Nếu không, chỉ dựa vào Tả Thần Phong, e là khó mà mang theo một kẻ yếu ớt như cô và Lãnh Thanh đang bị thương rời khỏi đây.
"Mạc Tiêu Bạch, đừng cử động. Dao không có mắt đâu… lỡ tay rạch trúng cổ thì rắc rối đấy."
Nghe Mạc Tiểu Khi nói vậy, sắc mặt Thời Nhạc lập tức tối sầm lại, ánh mắt sắc như dao, hận không thể lột da cô tại chỗ.
"Mạc Tiểu Khi, đừng làm hại cô ấy!"
Mạc Tiểu Khi hít sâu một hơi, ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Thời Nhạc.
"Muốn tôi không làm hại cô ta cũng được, vậy thì thả bọn tôi đi."
Chưa kịp để Thời Nhạc mở miệng, Mạc Tiêu Bạch đã lớn tiếng cắt lời: "Không được! Mạc Tiểu Khi, chuyện này tôi còn chưa tìm chị tính sổ đâu!"
Mạc Tiểu Khi bật cười thành tiếng.
Cô em gái này nói câu đó mà chẳng nhìn lại tình thế của mình sao? Bị cô kề dao tận cổ rồi mà còn mạnh miệng đến thế?