[Ký chủ, như vậy không phải rất tốt sao? Có nhiều “kho báu” đang chờ ngài thu hoạch kìa! Hãy lấy lại tinh thần, đi cứu rỗi bọn họ đi!]
“Một mình ta không thể cứu hết tất cả mọi người, hơn nữa, ta cũng không nghĩ ai cũng đáng được cứu rỗi.” Dịch Chi Cơ uể oải nói.
Quyền Khanh nhìn ra tâm trạng nàng có chút trầm xuống, liền an ủi bằng cách vuốt nhẹ bộ lông của nàng: “Không ngờ ngươi mang lòng hướng thiện, muốn cứu rỗi thế gian. Chẳng trách trên người không có chút hắc khí nào. Chỉ là con đường này rất khó đi, ngươi có chắc mình sẽ giữ được tấm lòng ấy mãi không? Vì điều gì? Vì lòng nhân hậu?”
“Ta không biết… có lẽ vì điều đó có lợi cho ta. Dù sao, ta cũng không thấy mình là người nhân hậu, mục đích của ta không thuần khiết như vậy.” Dịch Chi Cơ rũ cánh, nằm bẹp trong tay Quyền Khanh.
[Phát hiện giá trị sa đọa tăng lên.]
Dịch Chi Cơ giật mình, chẳng lẽ nàng đã nói sai điều gì?
[Giá trị sa của gã râu xồm: 523.]
Thì ra là hắn.
[Phát hiện giá trị sa đọa của Đại Kim Sơn giảm.]
[Giá trị sa đọa của Đại Kim Sơn: 9735]
[Tích phân +105]
[Tích phân hiện tại: 757]
“Không hổ danh là Đại Kim Sơn của ta! Khác hẳn với những kẻ khác!” Dịch Chi Cơ cảm thán.
Quyền Khanh: ?
Lại chuyện gì nữa đây.
Quyền Khanh bất đắc dĩ cười cười, nói: “Vậy nên xử lý tên thủ lĩnh của Hắc Phong Trại thế nào?”
“Ừm,” Dịch Chi Cơ quay sang hỏi: “Tên tiểu đệ kia, ngươi tên gì?”
“Gà Đại Tiên, ngài đang hỏi ta sao? Ta là Diệp Bất Phàm.”
Vãi thật, là bốn dòng họ lớn trong truyền thuyết! Không thể xem nhẹ, không thể đắc tội! Sau đó nàng thận trọng hỏi: “Vậy còn tên thủ lĩnh của ngươi thì sao…”
“Hắn à… ta không còn xem hắn là thủ lĩnh nữa, hắn tên là Triệu Đại Hắc.”
Được rồi, một cái tên pháo hôi. Nghe còn chẳng oai bằng "gã râu xồm" nữa.
[Phát hiện giá trị sa đọa của gã râu xồm tăng lên.]
[Giá trị sa đọa của gã râu xồm: 547]
Chậc chậc, đúng là…
[Phát hiện giá trị sa đọa của Diệp Bất Phàm giảm xuống.]
[Giá trị sa đọa của Diệp Bất Phàm: 42]
[Tích phân +19]
[Tích phân hiện tại: 776]
Ngược lại, Diệp Bất Phàm dường như vẫn còn cơ hội được cứu rỗi. Dịch Chi Cơ hỏi: “Diệp Bất Phàm, ngươi đã từng gϊếŧ người vô tội chưa?”
Diệp Bất Phàm đáp: “Phải, ta đã gϊếŧ bốn người.”
“Vậy ngươi nên làm gì?”
“… Lấy cái chết để chuộc tội sao?”
“Đó là một lựa chọn. Nhưng ngươi hãy nghĩ thêm đi.”
Diệp Bất Phàm trầm tư rất lâu, cuối cùng mới đưa ra câu trả lời: “Ta nhớ tên của họ, nhớ giọng nói của họ, ta vẫn còn giữ lại một vài đồ vật họ mang theo bên mình. Ta nên chôn cất họ thật đàng hoàng, sau đó tìm đến gia đình họ, cố gắng bù đắp cho họ… Như vậy, ta có thể được tha thứ không? Ta có tư cách để được cứu rỗi không?”
“Chuyện này không phải do ta quyết định, ngươi phải tự hỏi chính mình. Nếu muốn được tha thứ, hãy đi hỏi người thân của họ. Con đường ngươi đi từ nay về sau sẽ còn khó khăn hơn trước rất nhiều.” Dịch Chi Cơ nói.
“Vâng, Bất Phàm hiểu rồi.”
[Phát hiện giá trị sa đọa của Diệp Bất Phàm giảm xuống.]
[Giá trị sa đọa của Diệp Bất Phàm: 12]
[Tích phân +30]
[Tích phân hiện tại: 806]
Tốt quá, vượt mốc tám trăm điểm rồi!
Còn về gã râu xồm này, Dịch Chi Cơ hỏi hệ thống: “Hắn vẫn còn giá trị sa đọa cao vậy sao?”
[Đúng vậy.]
Quyền Khanh hỏi: “Vậy kẻ này thì thả đi, còn hai tên còn lại xử lý thế nào?”
“… Trước tiên cứ để Triệu Đại Hắc lên tiếng đã.” Dịch Chi Cơ suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định thử xem sao. Ít nhất cũng phải moi được chút thông tin, xem tên này đã làm những chuyện gì.
Dây leo bịt miệng gã râu xồm được gỡ bỏ, gã lập tức chửi rủa: “Khốn kiếp, lão tử tên là Triệu Đại Hắc! Con súc sinh chết tiệt, một con yêu quái mà cũng muốn giẫm lên đầu nhân loại à? Ngươi gϊếŧ người bừa bãi, không sợ tiên nhân chân chính sẽ thu thập ngươi sao?”
Dịch Chi Cơ im lặng rất lâu. Gã râu xồm còn tưởng nàng sợ hãi, cười phá lên đắc ý.
“Ha ha ha ha ha ha ha…”
“Tên này… bị dính debuff giảm trí thông minh à? Đây là lần đầu tiên ta gặp loại người này, đúng là mở mang tầm mắt.”
Quyền Khanh kinh ngạc, “debuff” là gì thì hắn không biết, nhưng “giảm trí thông minh” thì hắn hiểu được. Sao Dịch Chi Cơ lại biết về năng lực của mình vậy?”