Trần công công vừa nhìn đã nhận ra đó là Vân phi bị đày lãnh cung. Trong lòng ông không khỏi thầm than, nhìn thì yếu ớt như vậy, vậy mà thân thủ lại linh hoạt bất ngờ. Khó trách nàng không hề có chút tiều tụy, nguyên lai mỗi đêm đều ra ngoài bắt cá để ăn.
Ông len lén liếc nhìn Hoàng thượng, trong lòng thấp thỏm, không biết Hoàng thượng có định nhân cơ hội này mà đuổi tận gϊếŧ tuyệt hay không.
Bên cạnh, thị vệ cũng đang chờ lệnh. Vận mệnh của Vân phi lúc này đều nắm trong tay Hoàng thượng.
Lãnh Tuyển vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt lạnh lùng, nhìn về phía bức tường nơi bóng dáng kia đã biến mất. Một lúc sau, hắn hờ hững mở miệng:
“Hồi tẩm cung.”
“Vâng, Hoàng thượng.”
Trần công công thầm thở phào nhẹ nhõm thay cho Vân phi. Nàng đúng là mạng lớn, lại may mắn tránh được một kiếp.
Mà lúc này, Vân Thư Nhiễm xách hai con cá mới bắt được, nhẹ nhàng trèo về lại lãnh cung. Nàng hoàn toàn không biết hành động bắt cá mỗi đêm của mình đã bị phát hiện.
Xử lý cá xong, nàng nhanh chóng đun nước tắm, sinh hoạt vẫn tiếp tục yên ổn như thường.
Kể từ lần đó, Trần công công phát hiện Hoàng thượng thường hay ngự giá đi dạo đến gần lãnh cung, nhưng không tiến vào, chỉ đứng từ xa lặng lẽ quan sát. Hắn im lặng nhìn Vân Thư Nhiễm trèo tường, bắt cá, rồi vội vã trở về, bóng dáng nhỏ bé như một con thỏ khéo léo luồn trong đêm.
Lãnh Tuyển không hề ra tay ngăn cản, cũng không vạch trần. Hắn chỉ lặng im, như thể đang thưởng thức một vở kịch nhỏ chỉ riêng mình biết.
Trần công công đứng bên cạnh thầm cảm khái, trong lòng sinh ra chút cảm giác vừa buồn cười vừa vui mừng. Vân phi là người đầu tiên bị đày vào lãnh cung mà vẫn có thể tự cấp tự túc, không than khóc, cũng không tuyệt vọng.
Thời gian thấm thoắt trôi, thu tàn đông tới. Mặc dù đầu đông chưa quá lạnh, nhưng nhiệt độ cũng đã rõ ràng giảm xuống từng ngày.
Vân Thư Nhiễm không còn mạo hiểm xuống hồ nữa, tránh lỡ như cảm lạnh mà không có thuốc chữa. Dù gì, Tịch Ngư nàng phơi suốt mấy tháng cũng đủ tích trữ cho cả mùa đông.
Nàng từng muốn mang mấy con Tịch Ngư chia sẻ với mỹ nhân hàng xóm, nhưng đối phương lãnh đạm từ chối. Tuy không rõ thân phận thực sự của mỹ nhân hàng xóm là gì, nhưng nàng biết chắc hắn không phải người tầm thường.
Cũng nhờ có hắn làm bạn, cuộc sống trong lãnh cung của nàng mới bớt phần cô quạnh. Nghĩ đến việc nếu chỉ còn một mình chống chọi trong lãnh cung trống vắng, nàng cũng không dám tưởng tượng nổi sẽ cô đơn đến mức nào.
Sáng nay, khi còn chưa rời khỏi điện, Vân Thư Nhiễm đã thấy ngoài cột đá có người để lại quần áo chống lạnh và chăn dày.
Nàng lập tức chạy tới, sợ đồ bị rơi xuống đất sẽ bị bẩn.
Ngước nhìn về phía cung điện bên cạnh, nàng biết rõ những thứ này là mỹ nhân hàng xóm mang tới cho mình, chắc hẳn lo lắng nàng không chịu nổi mùa đông lạnh giá.
Vân Thư Nhiễm mừng rỡ ôm hết quần áo cùng chăn về phòng, gấp gáp thay bộ quần áo dày dặn mới, trong lòng ngập tràn cảm kích.