Chương 13

Trong mắt của Tần Túc chứa ý cười đầy mưu mô và u ám: “Đúng lúc Viện nghiên cứu Trùng tộc Quốc gia đang thiếu vật thí nghiệm, đưa các người vào đấy, coi như dâng tặng chút giá trị cho Quốc gia nhỉ?”

Viện nghiên cứu Trùng tộc Quốc gia, đúng như tên gọi, bên trong thu thập đủ các loại trùng đáng sợ của Trùng tộc.

Trong đó có vài con như trùng ong đầu ruồi, có vô số tay chân dài lúc nhúc, trùng thợ trông như con gián, có vô số con mắt trên xúc tu ngọ nguậy, thậm chí còn có rất nhiều loại trùng khác.

Chúng có dáng vẻ khác nhau nhưng có một đặc điểm chung.

Bọn chúng sẽ từ từ gặm nhấm con người!

Hơn nữa còn dùng cách thức tàn nhẫn và kịch liệt nhất để cắn xé như tằm ăn lên, cắn đến khi con người chết thì thôi.

Có loài ăn não người, có loài ăn nội tạng người, có loài chỉ gặm xương...

Đặc biệt nhất là trùng ăn não, chúng sẽ xâm chiếm thần kinh trung ương ở não người, từ đó dễ dàng điều khiển con người.

Nếu vợ chồng Khâu Thịnh bị đưa vào Viện nghiên cứu Trùng tộc Quốc gia đó, sợ là sẽ bị cắn xé đến cả tóc cũng không còn.

Sở Dư chớp mắt.

Chậc chậc, nhân vật chính bệnh kiều một khi đã ác thì đúng là không người nào ác bằng.

Điều quan trọng là chỉ cần âm thầm ra tay không quấy rầy đến Tinh Hoàng, Tần Túc thật sự có thể làm như vậy, nói thử xem có khiến người ta phát cáu không chứ.

Trách sao được, quốc pháp đều do ông trùm này tự đặt ra mà.

Phó Tuyết Liên nghe xong, mặt trắng bệch ra như quỷ nữ, té rầm xuống đất rồi ngất xỉu.

“Tướng quân tha mạng, tướng quân...”

Cố Phú Ninh nuốt nước bọt.

Xem ra bản thân cũng sắp phải đến Viện nghiên cứu một chuyến rồi.

Anh ấy biết Tần Túc chưa bao giờ là người rộng lượng, đặc biệt là từ sau khi chân của anh bị thương.

Chỉ cần là kẻ dám chọc giận anh, kết cục của kẻ đó chỉ có thể là không còn xương cốt.

Khâu Thịnh lay Phó Tuyết Liên đang ngất xỉu dưới đất, cả người ướt sũng, mắt đỏ bừng vì sợ.

“Chậc.”

Tần Túc nhàm chán nhướng mày: "Đúng là nhàm chán, cút. Tôi sẽ thông báo cho Bộ Quốc vụ, vĩnh viễn thu lại quyền đi lại của các người ở tinh cầu Snooker."

Ý của anh chính là bọn họ sẽ mãi mãi bị giáng chức xuống làm dân thường, không thể tiến vào tinh cầu Thủ Đô của quý tộc nữa.

Khâu Thịnh như bị đánh vào chỗ chí mạng, mặt thất thần ngồi phịch xuống đất.

Tần Túc quăng chiếc khăn lên cái khay ở trên tay quản gia.