Chương 6

Lập tức có người tỏ ra ngưỡng mộ.

“Chiếc xe ấy cũng mấy trăm vạn chứ ít gì.”

“Nhà Vũ Lâm đúng là giàu có quá.”

Vừa nịnh hót cô gái dẫn đầu, họ vừa thỉnh thoảng liếc về phía Nhan Nghiên, rõ ràng là cố tình châm chọc.

Suốt đường đi đều là kiểu dìm người này nâng người kia, đáng tiếc Nhan Nghiên chẳng mấy để tâm. Hiếm khi có chút thời gian rảnh, cô còn bận tranh thủ nhớ lại tình tiết trong truyện.

Mãi cho tới khi ra tới cổng lớn, Tô Xán mới lấy điện thoại ra gọi xe. Trên màn hình hiện thông báo còn 12 phút nữa xe mới đến, cô ta mỉm cười nghiêng đầu nhìn Nhan Nghiên: “Đường Đường, thật ngại quá, tôi gọi xe từ lâu rồi nhưng bây giờ đang kẹt đường một chút…”

Có người giả vờ ngạc nhiên hỏi Nhan Nghiên: “Bình thường quản lý của cô cưng cô thế cơ mà, sao hôm nay chẳng thấy tới đón? Nhà cô lại ở ngay đây, cha mẹ cũng không ra đưa cô về sao?”

Mọi người lại cười ầm lên. Cô gái dẫn đầu liếc Nhan Nghiên một cái, ra vẻ thân thiết: “Đường Đường, nếu cô không có ai tới đón thì sớm nói một tiếng, tôi bảo tài xế nhà tôi tới một chuyến…”

Lời còn chưa dứt, cô ả chợt khựng lại, vì thấy từ xa có một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy tới. Kiểu dáng xa hoa lập tức hút trọn ánh mắt mọi người.

Các cô gái không rành xe nhưng cô gái dẫn đầu thì biết, liền bật thốt kinh hãi: “Trời ạ, đó là Mercedes-Maybach S 680 Pullman!”

Thấy ánh mắt ngơ ngác của những người khác, cô gái dẫn đầu càng thêm đắc ý.

“Đây là mẫu siêu sang vừa mới nhập về trong nước, phiên bản tổng thống, giá thấp nhất cũng 1200 vạn, có tiền chưa chắc đã mua được đâu…”

Vừa nghe giải thích, dẫu không hiểu rõ, ánh mắt tất cả vẫn sáng rực nhìn theo chiếc xe.

Một chiếc xe xa hoa đến vậy, là tình cờ đi ngang hay là đặc biệt tới đây?

Nếu là đặc biệt tới đây…

Cả đám lập tức phấn khởi.

Trong số họ có người đã ký hợp đồng với công ty, có người thì chưa. Ở giai đoạn cuối chương trình, đôi khi sẽ xuất hiện những nhân vật có thế lực. Tuy mới bước chân vào giới giải trí nhưng họ đều hiểu rõ, có được một chỗ dựa lớn sẽ mang ý nghĩa thế nào…

Chiếc xe chậm rãi dừng lại ngay trước mặt. Các cô gái càng thêm kích động, trời ơi, quả nhiên là cố tình tới đây!

Là nhân vật lớn nào vậy? Đến làm gì? Tìm ai? Có phải là mình không?

Trong ánh mắt đầy mong chờ của mọi người, cửa xe mở ra. Một người đàn ông chững chạc, tây trang thẳng nếp, chừng hơn 40 tuổi bước xuống. Ánh mắt ông ấy lướt qua cả đám thiếu nữ chen chúc phía trước, cuối cùng vượt qua tất cả, dừng lại nơi Nhan Nghiên đang đứng ở cuối hàng, nụ cười thản nhiên.

Trước sự kinh ngạc tột độ của mọi người, người đàn ông kia cực kỳ phong độ khẽ khom người cúi chào: “Tiểu thư Đường, mời lên xe.”

“Ngài Minh đã chờ ngài rất lâu rồi.”