Chương 2

Từ trước đến nay Vô Dạ Tà Tôn nổi tiếng khát máu, lạnh lùng vô tình. Để không bị hắn phát hiện mình là nam nhi mà chết thảm ngay tại chỗ, y không ngừng kháng cự việc tiếp xúc thân mật với Vô Dạ Tà Tôn.

Bị từ chối nhiều lần, Vô Dạ vô cùng tức giận, liền giam cầm Lâm Ánh Tuyết ở đây, cứ cách vài ba ngày lại đến uy hϊếp dụ dỗ một phen.

Vì trước khi xuyên không là sinh viên y khoa, bình thường Lâm Ánh Tuyết rảnh rỗi liền đọc sách y học ở đây, học hỏi một số kiến thức y học của thế giới này. Nhưng y thuật dù tinh xảo đến mấy cũng không thể chữa khỏi thân thể yếu ớt và linh căn phế này của y. Suốt ba trăm năm, y chỉ có thể dựa vào đan dược để kéo dài mạng sống, không có tu vi, chẳng biết còn chống đỡ được bao lâu.

Con mèo đen trong lòng y thì không biết từ đâu chạy đến, dù sao Lâm Ánh Tuyết ở một mình cũng vô cùng buồn chán. Từ sau khi phát hiện ra con mèo đen này, y đã nuôi nó để bầu bạn với mình. Mấy ngày nay, mỗi bữa ăn y đều phải cho mèo đen ăn no trước, rồi mới tự mình ăn.

“Phu nhân, đã đến giờ dùng bữa trưa.” Một người hầu bưng khay thức ăn đứng ngoài hàng rào.

Lâm Ánh Tuyết cực kỳ không ưa hai chữ “phu nhân” này, làm như không nghe thấy, cũng chẳng ngẩng đầu, tiếp tục đọc kinh thư.

Người hầu kia thấy Lâm Ánh Tuyết không ngẩng đầu, cũng không nói nhiều, đặt khay thức ăn xuống nền đất bên ngoài hàng rào.

“Rầm... Đoàng!”

Lâm Ánh Tuyết vẫn cúi đầu đọc sách, chợt nghe ngoài l*иg giam vang lên hai tiếng nặng nề, liền buông kinh thư, ngẩng đầu nhìn ra.

Chỉ thấy bên ngoài l*иg giam, người hầu mang cơm đã ngã gục dưới đất bất tỉnh, hộp cơm rơi cạnh tay, thức ăn văng tung tóe khắp nơi.

Sau lưng người hầu ngã gục, là một bóng người cao ráo đang đứng thẳng tắp.

Dưới ánh nắng nhàn nhạt màu vàng nhạt chiếu rọi sau lưng, người ấy chậm rãi tiến lại gần, dáng người cao lớn, đai lưng đung đưa trước ánh sáng, tay cầm một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm lóe sáng rực rỡ như phản chiếu ánh dương. Phong thái ung dung mà tiến đến, như thần tiên trên chín tầng trời bước xuống mây xanh.

“Keng!”

Trường kiếm vung lên, ổ khóa trên l*иg lập tức rơi xuống.

Nhìn thấy kiếm tu áo xanh đó, ánh mắt Lâm Ánh Tuyết khẽ động, y vội vàng đặt mèo đen trong lòng xuống, đứng dậy nói: “Ngụy Tông chủ?”

Người trước mặt Lâm Ánh Tuyết chính là kiếm tiên Ngụy Sùng Vân, một nhân vật có danh tiếng lừng lẫy trong giới tiên đạo. Không chỉ đạo pháp thâm sâu, mà còn có dung mạo xuất chúng, là người song toàn tài sắc. Vì tài sắc song tuyệt, trong giới tu chân, hắn ta và Lâm Ánh Tuyết được xưng tụng trong giới tu chân là “Nam Lâm Bắc Ngụy”.