Chương 30

Là tác dụng phụ của việc truyền tin tức tố sao?

May mà cô đã kìm nén được! May mà ngoài chuyện truyền tin tức tố, cô chưa làm gì cả, nếu không cô chắc chắn sẽ không tha thứ cho bản thân!

Khương Noãn chạm vào vết tát của mình, má phải đã đỏ bừng lên.

Nhưng kỳ lạ là... cô chỉ tát một bên, sao má trái cũng đỏ luôn vậy?

Không lẽ bị ốm rồi?

Cô lập tức lao vào phòng tắm, mở nước lạnh xối ào ào lên người, dập tắt tất cả những suy nghĩ kỳ lạ của cơ thể này!

Không được phép!

Cô tự nhận mình là chiến thần thuần khiết, tuyệt đối không cho phép bản thân như vậy!

Nhìn dòng nước chảy xuống chân, trong đầu cô lại vô thức nhớ về từng khoảnh khắc vừa rồi...

Cô nhắm mắt, vặn vòi nước lên mức lớn nhất!

Trong khi đó, Sở Mộ Miêu vẫn ngồi sững trên giường cả buổi, thậm chí quên cả chớp mắt.

Tên cặn bã vừa rồi... chẳng làm gì hết?

Thật sự chỉ đánh dấu xong rồi đi?

Không hề đòi hỏi điều kiện gì, cũng không hề hành hạ cô. Chỉ đơn giản như vậy?

Sở Mộ Miêu cứ ngỡ mình bị ảo giác. Cô kiểm tra lại khắp người, ngoài tuyến thể chứa đầy tin tức tố Alpha, thì chẳng còn dấu vết nào khác.

Cô tùy tiện ấn thử vào một vết thương trên cánh tay...

“Xuy—” Vẫn còn đau. Không phải ảo giác.

Sở Mộ Miêu nhớ lại lời Khương Noãn nói khi rời khỏi Liên minh Liên Sao hôm qua.

Cặn bã A quay đầu? Nhưng đổi thành người khác?

Vậy... chuyện này là thật sao?

Cô lại nhớ đến hai triệu mà cặn bã kia đã chuyển cho mình...

Sở Mộ Miêu bước vào phòng tắm, đứng trước gương toàn thân, cẩn thận quan sát chính mình một lần nữa.

Những vết thương trên người như đang nhắc nhở cô một câu...

Đừng quên ai đã gây ra những vết thương này!

Việc cô rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay, tất cả đều vì quá tin tưởng cặn bã đó!

Tuyệt đối không thể tin bất cứ lời nào của cặn bã nữa!

Đừng quên, hai triệu kia vốn là tiền của cô! Chỉ là trước đây bị cặn bã kia cướp đi mà thôi!

Khi Sở Mộ Miêu còn đang suy nghĩ, chuông cửa bên ngoài vang lên. Cô hoảng hốt chui từ phòng tắm xuống gầm giường, có phải sắp bị bắt đi nữa không?!

Cô ôm chặt miệng, tròn mắt hoảng sợ, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Khương Noãn sau khi bình tĩnh lại liền ngồi xuống bàn tra cứu định vị, cô định tìm xem những món đồ lớn mà cặn bã kia đã mua hiện đang ở đâu để lập tức bán đi đổi lấy tiền...

Nghe tiếng chuông cửa, Khương Noãn cau mày. Đồ cô đặt mua hôm qua sáng nay đều đã đến rồi, vậy ai còn đến nữa?

Không lẽ lại là đám bạn cặn bã của kẻ đó? Hay là mấy kẻ không hiểu tiếng người của Liên minh Liên Sao?

Khương Noãn vừa mở cửa, liền thấy một người phụ nữ trẻ mặc bộ vest đen gọn gàng, đeo kính gọng đen, tóc uốn xoăn sóng lớn.

"Cô tìm ai?" Khương Noãn hỏi lịch sự nhưng không mời vào.

Người phụ nữ vest đen chủ động đưa tay ra bắt tay Khương Noãn.

"Chào cô Khương, tôi là Cố Trung, nhân viên môi giới. Lần trước tôi đã gặp cô khi đến chụp ảnh và đo đạc. Người mua bên kia đã thanh toán hết số tiền còn lại từ tuần trước, nhưng mãi vẫn chưa nhận được phản hồi từ cô. Hôm qua tôi gọi nhiều lần cô đều không nghe máy, nên hôm nay đành đến tận nơi hỏi thăm. Cô định khi nào dọn đi trả nhà? Người mua bên kia đang thúc giục rất gấp."

Nghe vậy, Khương Noãn siết chặt nắm đấm.

Chủ cũ khốn kiếp này! Dám bán nhà của Sở Mộ Miêu?!

Khương Noãn giận sôi người!

Cặn bã đó rốt cuộc trốn đi đâu rồi!

Thật muốn đào lên đánh cho ngàn vạn lần!

"Cô Khương? Cô vẫn đang nghe chứ? Hôm nay xin cô cho tôi một câu trả lời chính xác, để tôi còn báo lại cho bên mua." Nói rồi, Cố Trung chỉnh lại kính, giọng điệu cứng rắn hơn vài phần: "Theo hợp đồng, cô đã nhận đủ số tiền, nếu đến cuối tháng vẫn chưa dọn đi, sẽ phải bồi thường vi phạm hợp đồng."

Cuối tháng... chỉ còn mười ngày.

Khương Noãn không còn thời gian để tức giận nữa, cô hỏi: "Toàn bộ bán được bao nhiêu?"

Cố Trung nhíu mày đầy nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời: "Năm tỷ. Cô cảm thấy số tiền có vấn đề gì sao? Tôi đã nhận được biên lai chuyển khoản từ ngân hàng của Liên minh, chứng minh cô đã nhận được tiền từ tuần trước."

Cố Trung đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống, bởi trước khi thực hiện giao dịch, cô cũng đã nghe ngóng danh tiếng của cô Khương này từ quản lý tòa nhà.

Một kẻ cặn bã chính hiệu.

Căn nhà năm tỷ này cũng là do kết hôn với một omega mà có được.

Dù sao thì chuyện của A và O không liên quan đến Cố Trung. Cô chỉ làm công việc môi giới để lấy hoa hồng, không cần bận tâm chuyện khác. Nhưng vẫn phải đề phòng trường hợp Khương Noãn giở trò.

Và quả nhiên, đúng như dự đoán.

"Năm tỷ..." Khương Noãn cả đời chưa từng thấy số tiền lớn như vậy, cô nghiến răng, từ kẽ răng bật ra hai chữ.

"Cô Khương?" Cố Trung bắt đầu lo lắng.