Những trò kiểu này trước đây Mễ Tô không thiếu gì, nên phản ứng của mọi người cũng chẳng lấy gì làm lạ.
Ngay cả Tô Nguyên nghe xong cũng không nhịn được đánh giá lại cậu, như thể đang cân nhắc xem lời giải thích này có đáng tin không.
Mễ Tô: “...”
Tôi không có, thật sự không có mà!
“Không có gì cả, chỉ là tớ đột nhiên nghĩ thông suốt thôi.” Mễ Tô ưỡn ngực, để mặc bọn họ quan sát, không hề né tránh.
“Trước kia Phó Bắc Xuyên đúng là có phần quá đáng, nhưng cả năm qua tớ cũng đâu ít lần nhắm vào cậu ta. Tính ra thì cũng huề nhau.” Mễ Tô mặt mũi nghiêm túc trình bày lập trường của mình.
Đã quyết định rồi thì phải làm cho đến nơi đến chốn, không thể để người khác nghĩ mình làm gì cũng nửa vời.
Mễ Tô nhìn lướt qua đám bạn đang tụ lại, nhân cơ hội nhấn mạnh quan điểm của mình: “Tớ thật sự không muốn tiếp tục gây sự với cậu ta nữa, thấy cũng chẳng có gì hay ho.”
Mấu chốt là cậu còn cãi không lại người ta.
Thấy Mễ Tô nói chuyện nghiêm túc như vậy, đám bạn chung quanh cũng bất ngờ, trong chốc lát không ai lên tiếng, không khí trở nên yên lặng.
Lúc này, Dương Khải — người ngồi cùng bàn với Lý Duy bỗng “phì” một tiếng, quay đầu lại nói: “Nghe như thật ấy nhỉ, suýt chút nữa là tôi tin rồi.”
Nói xong, thấy ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình, Dương Khải lập tức lộ ra vẻ mặt đắc ý kiểu "các cậu thì biết gì", nhìn Mễ Tô cười nói: “Tôi nói này Mễ Tô, mấy chiêu của cậu càng ngày càng cao tay rồi đấy.”
Hắn liếc nhìn Mễ Tô, rồi liếc sang người ngồi dãy sau kia, người chói mắt đến mức khiến người ta khó chịu. Trong mắt lóe lên chút ghen tỵ, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai: “Cậu làm vậy, chẳng phải là muốn hạ thấp sự cảnh giác của người ta, chuẩn bị cho “hành động” tối nay sao?”
“Hành động? Hành động gì cơ?” Lý Duy ngồi bên cạnh nhịn không được mà hỏi, mấy người khác cũng đều tò mò nhìn sang.
Mễ Tô nghe xong, tim như bị ai siết lại, ánh mắt lập tức dán chặt vào Dương Khải, thăm dò: Chẳng lẽ cậu ta hiểu lầm gì rồi? Rõ ràng cậu đã sắp xếp với người kia ổn thỏa hết rồi mà...
“Các cậu hỏi Mễ Tô ấy.” Dương Khải ra vẻ thần bí, cố ý nhử đám bạn thêm, sau khi đã khiến mọi người tò mò cực độ, mới cố tình nhìn Mễ Tô đầy ẩn ý, chậm rãi nói: “Khang ca nhờ tôi nhắn với cậu, tối nay tan học chờ ở cổng trường, bảo cậu đừng đến muộn.”
Khang ca là kẻ mà Dương Khải vẫn luôn theo đuôi nịnh bợ, cũng chính là người được mời đến giúp thực hiện kế hoạch "tìm đường chết" kia, dẫn lũ lưu manh ở ngoài trường tới gây chuyện.
Lúc này Mễ Tô rốt cuộc không bình tĩnh nổi: “Tôi chẳng phải đã nói rõ với Liêu Viễn là huỷ rồi sao...”
“Liêu Viễn?” Dương Khải ngạc nhiên nhìn cậu: “Liêu Viễn hôm qua sốt cao phải nhập viện rồi, hôm nay xin nghỉ cả ngày, cậu không biết à?”
Trong đầu Mễ Tô như có tiếng ong ong vang lên, sắc mặt cậu lập tức trắng bệch.
Vòng vo một hồi, vậy mà cốt truyện vẫn quay lại đúng quỹ đạo ban đầu.
Theo như kịch bản, để trả thù, cậu cố ý hẹn em gái của vai ác ra con hẻm nhỏ gần trường, rồi sai người đi gọi Phó Bắc Xuyên đến. Sau đó, cùng với Khang ca và một đám người đến mai phục, lấy cớ "dạy dỗ" để trút giận lên vai ác. Nhưng giữa lúc hỗn loạn, có người vô tình làm em gái của anh bị thương, khiến đôi mắt cô bé bị mù.
Cô bé đó khi ấy chỉ mới học cấp hai, nào đã từng thấy cảnh tượng bạo lực đến vậy. Bị cú sốc quá lớn khiến tinh thần cô không ổn định, về sau lại vì không chịu nổi cú sốc mù mắt mà rơi vào trầm cảm, cả cuộc đời sống trong u mê, mơ hồ không tỉnh táo.
Mà cô bé ấy lại là người thân quan trọng nhất của vai ác, tai nạn này trực tiếp khiến anh hắc hóa, bắt đầu con đường báo thù điên cuồng. Những người tham gia sự việc đêm đó không ai thoát khỏi, đặc biệt là kẻ khởi xướng - Mễ Tô.
“Mễ Lạp Nhi?” Tô Nguyên thấy sắc mặt cậu không ổn, liền lo lắng gọi một tiếng.
Mễ Tô chỉ lặng lẽ liếc nhìn cậu ta một cái, không nói gì. Nhưng Dương Khải ở bên cạnh lại không nhịn được bật cười nhạo: “Tôi nói này Mễ Tô, chẳng lẽ cậu sợ rồi à, việc đến nơi mới bắt đầu run?”
Cảm thấy chưa đủ hả hê, Dương Khải lại lạnh giọng nói tiếp: “Khang ca đâu phải loại người dễ đối phó.”
“Cậu im cái miệng lại! Không ai nói cậu là câm đâu!” Tô Nguyên mặt sầm xuống, mắng thẳng Dương Khải một câu. Dương Khải bị quát thẳng mặt thì có chút mất thể diện, nhưng lại không dám cãi lại, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay người đi.
Không khí có phần gượng gạo, mấy người khác cũng thức thời quay lại chỗ, cúi đầu giả vờ chăm chú làm bài.
Tô Nguyên nhanh chóng dịch sát lại gần Mễ Tô, lo lắng hỏi: “Mễ Lạp Nhi, cậu còn ổn chứ?”
Thấy Mễ Tô lắc đầu, Tô Nguyên nhớ lại lời Dương Khải nói lúc nãy. Cái tên Khang ca đó là một tên lưu manh có tiếng ở khu vực này, nghe đâu vô cùng tàn nhẫn, từng đâm người đến mức bị đưa vào đồn công an. Hắn gần như là nhân vật mà đám học sinh trường họ ai cũng sợ hãi.