Mễ Tô thần hồn tan nát, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác thất bại sâu sắc. Cuối cùng, cậu đã thực sự hiểu được nỗi tuyệt vọng đẫm máu của những kẻ từng bị chính cậu nghiền áp trước đây.
“... Cậu còn muốn chơi nữa không?” Phó Bắc Xuyên im lặng nhìn thiếu niên trước mặt với gương mặt uất ức nhìn mình, có chút không chắc chắn hỏi một câu.
Mễ Tô: “...”
Mễ Tô run rẩy hít sâu một hơi, cố nén để khỏi tức đến hộc máu. Cậu nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở góc phòng, nơi có máy bắn súng, đưa tay chỉ:
“Chúng ta... thử cái kia!”
Trò bắn súng thật ra chính là thể loại game mà Mễ Tô kém nhất. Nếu đến cả trò này mà Phó Bắc Xuyên cũng giỏi, vậy thì cậu hoàn toàn tâm phục khẩu phục!
Phó Bắc Xuyên quay đầu nhìn theo hướng Mễ Tô chỉ, môi hơi mấp máy định nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Mễ Tô, cuối cùng lại thôi, không nói gì nữa.
Mễ Tô chọn trò bắn súng này là loại bắn bóng bay. Trên tường đối diện treo khoảng hơn mười tấm bảng khí cầu, mỗi bảng 30 quả, tổng cộng 300 quả bóng. Người chơi sẽ đứng trên bục bắn cách khoảng 3 mét, lấy số bóng bắn trúng làm căn cứ tính điểm, có thể đổi quà tương ứng.
Trò chơi cho người chơi đúng 300 viên đạn, vừa khớp với số bóng treo trên tường.
Mễ Tô và Phó Bắc Xuyên mỗi người 150 viên đạn, thay phiên nhau bắn, ai bắn trúng nhiều hơn thì thắng.
Luật chơi so với những trò khác thì đơn giản hơn hẳn, nhưng thao tác lại thuộc loại khó nhất. Đòi hỏi trước hết là phải bắn chuẩn, trừ phi từng học qua bài bản, nếu không bắn trúng được một nửa đã được xem là rất giỏi rồi.
Mễ Tô lắp xong đạn rồi đưa súng cho Phó Bắc Xuyên, ý bảo anh bắn trước.
Phó Bắc Xuyên liếc nhìn cậu một cái, không nói gì, nhận lấy súng, chỉnh nhắm ngay lập tức, rồi kéo chốt an toàn bắt đầu nhả đạn.
Ban đầu, anh bắn thử mấy phát để làm quen, sau khi nắm được cảm giác súng, nhịp bắn liền nhanh hẳn lên.
Theo những tiếng "phanh phanh phanh" vang lên, bóng bay trên tường lần lượt nổ tung.
Phát nào trúng phát ấy.
Ngay từ lúc Phó Bắc Xuyên cầm súng lên, Mễ Tô đã cảm thấy động tác của anh có phần quá thành thục, nhưng khi nhìn người trước mặt bắn liền mười mấy phát mà không trật phát nào, cậu thực sự sững người.
Mễ Tô quay đầu nhìn Phó Bắc Xuyên, rồi lại nhìn lên tường, nơi số bóng bay càng lúc càng ít đi, một lúc sau mới ngơ ngác nói:
“... Cậu từng luyện qua rồi hả?”
Tay Phó Bắc Xuyên hơi khựng lại, không quay đầu:
“Xem như vậy đi.”
Hồi nhỏ anh từng bị ông ngoại ném vào doanh trại huấn luyện, bắn súng là một trong những kỹ năng bắt buộc phải học. Chỉ là về sau...
Trong đầu Phó Bắc Xuyên thoáng lướt qua tình cảnh hiện tại của Trần gia, cả người thoáng chùng xuống, khí thế trên người cũng nặng nề hẳn. Anh giơ tay bắn nổ một quả bóng nữa, rồi tốc độ bắn càng lúc càng nhanh, gần như phát nào phát nấy, cả gian phòng chỉ còn vang lên liên tiếp những tiếng bóng bay nổ lách tách.
Trong lòng Mễ Tô run lên, không nhịn được nghiêng đầu liếc nhìn Phó Bắc Xuyên một cái. Cậu luôn cảm thấy, từ khoảnh khắc vừa rồi, khí thế toàn thân Phó Bắc Xuyên như bỗng dưng thay đổi, phảng phất như một vị tướng quân nơi chiến trường, cả người toát ra sát khí nặng nề đến nghẹt thở.
Chỉ là còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, tiếng bóng bay nổ cũng dừng lại, Phó Bắc Xuyên đã bắn xong.
150 viên đạn, không trượt phát nào, tất cả trúng đích.
Sau đó, Phó Bắc Xuyên hạ súng xuống, đưa tay đưa súng cho Mễ Tô.
Mễ Tô: “...”
Cái quỷ gì mà còn so với chả sánh!
Cậu liếc nhìn Phó Bắc Xuyên, mặt thoáng đỏ lên:
“Thôi... tôi không bắn nữa.”
Với cái kỹ thuật gà mờ của cậu, bắn trúng được mười quả đã là giỏi lắm rồi, thôi thì đừng mất mặt còn hơn.
“Thử xem.” Phó Bắc Xuyên vẫn nhìn Mễ Tô, ra hiệu cho cậu nhận lấy súng.
Mễ Tô nhìn anh, cuối cùng cũng đành căng da đầu nhận lấy, bắt chước tư thế của đối phương, nạp đạn rồi giương súng bắn thử một phát về phía tường.
Bang!
Rất tốt, trượt rồi.
Mễ Tô xấu hổ liếc nhìn Phó Bắc Xuyên bên cạnh, vừa định mở miệng nói bỏ đi thì bỗng nghe anh nghiêm túc nói:
“Tư thế không đúng. Tay trái đưa lên trước, nâng cao hơn chút nữa.”
Mễ Tô ngơ ngác nhìn gương mặt bất ngờ trở nên nghiêm túc kia của Phó Bắc Xuyên, làm theo lời anh, rồi lại giương súng bắn một phát.
Bang!
Vẫn trượt, nhưng so với phát vừa rồi thì đỡ lệch hơn chút.
“Hạ bàn giữ chắc, đừng lắc người.” Phó Bắc Xuyên lại mở miệng, thuận tay chỉnh lại tư thế cho Mễ Tô, giọng điệu nghiêm khắc hệt như huấn luyện viên quân đội:
“Bắn nữa đi.”
Mễ Tô theo bản năng nổ súng — phanh, trúng! Nhưng lại không phải quả mà cậu nhắm đến.
“Chưa đúng.” Phó Bắc Xuyên bước lên, tay trái nắm lấy tay Mễ Tô đang giữ thân súng, tay phải vòng qua người cậu, đặt lên cái tay cậu đang giữ cò súng:
“Phải như thế này.”
Phó Bắc Xuyên dìu Mễ Tô điều chỉnh lại tư thế, đầu hơi nghiêng sát bên gáy cậu, thấp giọng nói:
“Bắn đi.”
Nhưng Mễ Tô lại chẳng còn phản ứng gì nữa.
Cậu đã bị động tác đột ngột của Phó Bắc Xuyên làm cho cứng đờ cả người.
Với tư thế lúc này, lưng cậu hoàn toàn dựa sát vào ngực Phó Bắc Xuyên, rõ ràng cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể đối phương, thậm chí từng nhịp tim đập mạnh mẽ cũng nghe rõ mồn một.