Chương 29

Mễ Tô tuy rằng hai đời đều chưa từng thực sự thích ai, nhưng ngày thường cũng từng nghe các nam sinh khác bàn tán, nên cũng biết tiêu chuẩn “hoa khôi” trong mắt đám con trai thường là thế nào. Dù cậu chẳng có cảm giác gì đặc biệt với những cô gái mà đám bạn hay nhắc tới, nhưng nếu thử tưởng tượng gương mặt Phó Bắc Xuyên đặt lên một cô gái... hình như... đúng là rất dễ khiến người ta rung động?

Tuy trong lòng Mễ Tô vẫn thấy có gì đó không hợp lắm, nhưng vốn dĩ chỉ là nghĩ vu vơ, không nghĩ ra thì cũng nhanh chóng gạt sang một bên.

Chớp mắt đã tới cuối tuần.

Hải Thị Nhất Trung vốn nổi tiếng học hành nghiêm ngặt, nên ngày thường trừ kỳ nghỉ theo tháng, cuối tuần học sinh cũng chỉ được nghỉ từ tối thứ Bảy đến trưa Chủ Nhật để nghỉ ngơi chỉnh đốn, tiện thể tranh thủ mua sắm đồ dùng cho mấy ngày tiếp theo. Chính vì thế, khoảng thời gian ngắn ngủi này ai nấy đều vô cùng quý trọng.

Sáng Chủ Nhật, tiết học cuối cùng bắt đầu, tâm trạng mọi người đều rõ ràng trở nên xao động. Giáo viên chủ nhiệm phải nhắc nhở kỷ luật liên tục, không khí lớp mới bớt ồn đi đôi chút.

Nhưng chờ tiếng chuông tan học vang lên, sự xao động ấy lập tức bùng nổ trở lại, như đập vỡ đê mà trào dâng cảm xúc của tất cả. Vừa nghe thầy tuyên bố tan học, cả lớp gần như đồng loạt ùa ra khỏi phòng, chỉ trong chớp mắt đã chẳng còn lại phân nửa người.

Mễ Tô vừa thu dọn sách vở vừa nói chuyện với Tô Nguyên, dặn mấy người đi trước đến khu trò chơi điện tử hẹn trước, còn cậu sẽ đợi Phó Bắc Xuyên và Phó Đường Đường rồi đi sau.

Sau khi bàn bạc xong, Tô Nguyên cùng Vương Cường và mấy người khác đi trước, Mễ Tô thu dọn xong cũng cùng Phó Bắc Xuyên về nhà đón Phó Đường Đường.

Nhà Phó Bắc Xuyên cách trường không xa, đi bộ khoảng mười phút là tới. Đó là một khu chung cư cao cấp mới xây, bên trong xanh hóa và bảo vệ đều rất ổn.

“Anh trai, Tiểu Mễ ca, cuối cùng hai anh cũng tới rồi!”

Vừa vào cửa, Phó Đường Đường đã đứng chờ sẵn trong nhà, còn cố ý trang điểm một chút, có thể thấy lần này cô bé rất háo hức được đi chơi.

Mễ Tô mỉm cười chào lại, tiện miệng khen một câu. Phó Đường Đường nghe xong liền cười tươi, đôi mắt cong cong như trăng non.

Phó Bắc Xuyên liếc nhìn hai người một cái, không nói gì, đợi họ trò chuyện xong mới mời Mễ Tô vào nhà ngồi một lát.

Mễ Tô cũng theo vào, nhưng vì còn sốt ruột muốn nhanh chóng tới chỗ hẹn với Tô Nguyên và mấy người khác nên cũng không nấn ná lâu. Uống xong chén nước liền cùng hai anh em nhanh chóng ra ngoài.

Trên đường đi, Phó Đường Đường hưng phấn lôi kéo cậu hỏi đủ thứ chuyện, Mễ Tô vốn đã có ấn tượng rất tốt với cô bé này, nên mỉm cười kiên nhẫn trả lời từng câu một. Cũng may kiếp trước cậu từng vì kiếm tiền sinh hoạt mà làm công ở khu trò chơi điện tử, kiếp này lại cùng Tô Nguyên tới chơi không ít lần, nên đối với những thứ bên trong cũng coi như khá am hiểu.

Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, mãi cho đến khi sắp đến nơi mới dần dần im lặng.

Khu trò chơi này chính là chỗ trước kia Mễ Tô hay đi cùng Tô Nguyên, cũng là nơi lớn nhất ở toàn Hải Thị. Chưa cần bước vào, bên trong đã vang ra thứ âm nhạc đinh tai nhức óc, kí©h thí©ɧ đến mức khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, chỉ hận không thể lập tức lao vào “đại sát tứ phương”.

Mễ Tô cũng đã lâu không trực tiếp cầm máy chơi, lúc này không khỏi hơi ngứa tay.

“Chính là chỗ này, đi thôi.” Cậu ngẩng đầu liếc nhìn cửa, rồi nhấc chân định bước vào. Bất ngờ quần áo cậu bị ai đó kéo lại. Quay đầu lại, Mễ Tô thấy Phó Đường Đường với vẻ mặt lo lắng, sợ sệt nhìn mình:

“... Tiểu Mễ ca, em hơi căng thẳng.”

Mễ Tô hơi ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, đây là lần đầu tiên cô bé đến khu trò chơi điện tử, tuổi lại còn nhỏ, cảm thấy xa lạ nên lo lắng cũng là điều dễ hiểu. Cậu liền dịu giọng an ủi:

“Không sao đâu, lần đầu ai cũng vậy hết. Chờ chơi quen tay rồi là ổn thôi.”

Nói rồi thấy Phó Đường Đường vẫn cứ do dự không dám bước vào, Mễ Tô nghĩ nghĩ, dứt khoát đề nghị:

“Hay là thế này, lát nữa em cứ theo anh trước, xem anh chơi một lần rồi nếu thấy được thì thử lên tay.

Hoặc là anh dẫn em đi dạo một vòng trước, em xem thích trò nào thì anh cùng chơi với em một lần cũng được.”

Quả nhiên, sau khi nghe Mễ Tô nói vậy, Phó Đường Đường liền thả lỏng hơn nhiều, gật gật đầu, nhưng ngón tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo Mễ Tô chưa chịu buông. Mễ Tô biết con bé vẫn còn chút lo lắng, cũng chẳng để ý, cứ thế dẫn theo cái “đuôi nhỏ” đi vào bên trong.

Đi được mấy bước, cậu lại dừng lại, quay đầu nhìn về phía Phó Bắc Xuyên từ nãy giờ vẫn im lặng đi phía sau:

“Lát nữa cậu có muốn cùng đi theo tôi không?”

Dù gì Phó Đường Đường cũng chưa từng đến nơi này, mà nhìn kiểu Phó Bắc Xuyên với cái tính “muội khống” đó, phỏng chừng anh cũng chưa từng tới.