Úc Sắt suy đi tính lại, thấy cứ đi loanh quanh trong nhà chỉ tổ phí thời gian. Chi bằng đi ra ngoài, chọn một công trình nổi bật làm điểm tham chiếu, hẳn sẽ dễ dàng tìm được lối ra.
Nhưng mà.
Úc Sắt đi vòng vòng mất hơn mười phút mới phát hiện ra.
Thỏ khôn có ba hang, ngay cả cửa nhà tư bản cũng được lắp đặt cực kỳ nhiều, phức tạp chẳng khác gì một mê cung thu nhỏ.
Úc Sắt đành chịu thua, bước vào một phòng khách nhỏ, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, chờ quản gia Kim bên kia bận xong, rồi nhờ ông ta giúp mình thoát khỏi cảnh khốn khổ này.
Trong bốn mươi phút lang thang khắp nhà, bất cứ nơi nào Úc Sắt đi qua, hầu như không thấy bóng dáng người giúp việc nào.
"Có lẽ tất cả đều biết cái gì đó tên Y Nhĩ Mạn bị mất, nên đang bận rộn đi tìm."
Úc Sắt khoanh tay trước ngực, nhìn ra cảnh vật yên bình của khu biệt thự qua cửa sổ.
Những lùm cây xanh um bao quanh biệt thự kín mít, nhưng không khí trong lành dễ chịu.
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, mang theo tấm màn lụa màu cam, phủ lên màu xanh biếc trải dài thành một sắc nửa vàng nửa hoa bách hợp.
Buồn ngủ quá.
Úc Sắt vốn dĩ là người bận rộn triền miên, hiếm khi có cơ hội thảnh thơi tận hưởng phút giây nhàn nhã như lúc này.
Không hay không biết, cậu vô tình dựa vào ghế sofa và thϊếp đi lúc nào không hay.
Nhưng giấc ngủ của Úc Sắt không được an bình. Trong cõi mơ hồ, một thứ gì đó đang từ từ bò lên từ chân cậu, cảm giác vừa lạnh vừa trơn trượt xuyên qua lớp vải mỏng manh nơi chân, lan tỏa một cảm giác tê dại khó tả.
Rồi con vật dài ngoằng uốn lượn ấy bò dọc theo xương bắp chân nhạy cảm của cậu, chậm rãi tiến lên đùi, siết chặt giữa hai đùi, trong khi một phần khác lại luồn qua kẽ hở của chiếc áo sơ mi, quằn quại len lỏi giữa cơ ngực và bụng gầy mảnh của cậu.
"Xì xì xì~"
Úc Sắt lập tức chuyển từ trạng thái mơ màng sang nửa tỉnh nửa mê, nhưng đôi mắt như bị đè nặng bởi khối chì, hoàn toàn không thể mở ra được.
Cho đến khi một vật nặng hơn đè lên một bên người, ôm lấy cậu, bám vào vai cậu, dùng đường hàm tinh tế không ngừng cọ xát vào vành tai mỏng manh của Úc Sắt.
Tựa như một con... rắn! Một con rắn khổng lồ!
Trơn nhẫy, lạnh lẽo, phả ra làn hơi mát rượi.
"Bác sĩ, anh ấm quá, tôi rất thích."
Dường như con rắn khổng lồ đang thè chiếc lưỡi đỏ au về phía cậu.
Úc Sắt cố gắng đẩy ra, nhưng vô vọng, đôi tay cậu vì cơn ác mộng mà trở nên yếu ớt, mềm nhũn. Tuy nhiên, bàn tay theo bản năng đã nắm được một vật.
...Có vẻ như là một cây kem khổng lồ.
Cảm giác mềm mại lạnh lẽo, nhưng từ bên trong lại nổi lên những đường gân xanh rõ rệt, căng phồng đến mức kinh người, tỏa ra hơi lạnh của một thứ vũ khí bén ngọt.
Trong cơn mê, Úc Sắt cảm thấy hoảng loạn, dù sao cậu cũng chẳng có hứng thú "yêu thích" mấy thứ này.
Cho đến khi cậu vừa nhấc tay lên, lại chạm phải một vật thể khác.
Giống hệt nhau đến hoàn hảo, y chang như đúc!
Song long!
Úc Sắt trong cơn mơ màng nghĩ rằng mình chắc chắn đã gặp ma, bất kỳ ai có chút kiến thức sinh học cơ bản đều biết.
Cơ quan trong cơ thể con người phần lớn tồn tại theo cặp, như mắt, lông mày, tai, thận, nhưng những cơ quan tồn tại đơn lẻ lại nhiều hơn về số lượng.
Ví dụ như tim, gan, lá lách, phổi, và... "cây đời" của đàn ông.
Vậy mà giờ đây, tay cậu lại chạm phải thứ phát triển trái ngược hoàn toàn với quy luật tự nhiên của con người.
Nếu chỉ có một cái thôi, có lẽ Úc Sắt đã buông tay, nhưng khi phát hiện ra có đến hai cái, bản năng nghiên cứu trong tư cách một bác sĩ của cậu lập tức trỗi dậy.
Sờ sờ, rồi lại sờ thêm.
Người bên cạnh lập tức phát ra tiếng cười khẽ, ghé sát tai cậu thè chiếc lưỡi đỏ tươi: "Bác sĩ Úc, làm người tham lam quá là không được đâu." Rồi khẽ liếʍ vành tai cậu như chuồn chuồn điểm nước.
"Nhưng vẫn rất đáng yêu."
Ngay sau tiếng cười đùa ấy, con rắn quấn quanh ngực Úc Sắt dường như nhận được một mệnh lệnh nào đó, há miệng nhắm thẳng vào cổ cậu, đột ngột cắn một phát.
Đau!
Thực sự rất đau!
Cảm giác đau đớn khi bị răng rắn sắc nhọn xé rách da và đâm xuyên cơ thịt khiến Úc Sắt không kìm được mà uốn cong người.
Chiếc áo sơ mi căng chặt vì cơn vùng vẫy lúc này, khiến hai chiếc cúc bật văng ra, để lộ làn da trắng ngần bên dưới.
Ngực cậu như một cành mai đang độ căng tràn sinh lực, nở rộ những cánh hoa hồng phấn quyến rũ, rực rỡ thành một mảng, ngay cả xương quai xanh cũng nhuốm một vẻ gợi cảm đặc biệt.
"Đầu tiên, hãy để tôi đánh dấu lên người em một ấn ký nhỏ. Chúng ta còn nhiều thời gian để tận hưởng phần còn lại."
Người đàn ông áp sát càng đắm chìm trong từng cử động phản kháng uốn éo của Úc Sắt, nhưng thay vì tiến xa hơn, hắn há miệng ngậm lấy vết răng rắn, chậm rãi liếʍ sạch những lỗ nhỏ sâu hoắm, như một dã thú khát khao vừa tìm thấy mạch nước nguồn.