Bạch Niệm xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bách hợp, trở thành "Alpha ở rể" của ảnh hậu Trần Thanh Ảnh – một Omega đầy mưu mô và sắc sảo. Để trốn tránh cuộc hôn nhân chính trị, hai người ký kết một hợp …
Bạch Niệm xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bách hợp, trở thành "Alpha ở rể" của ảnh hậu Trần Thanh Ảnh – một Omega đầy mưu mô và sắc sảo.
Để trốn tránh cuộc hôn nhân chính trị, hai người ký kết một hợp đồng kết hôn. Không ngờ sau đó, nguyên chủ lại lén bỏ thuốc Trần Thanh Ảnh, còn mưu tính giẫm lên Omega để tiến thân.
Âm mưu bại lộ, Trần Thanh Ảnh lập tức ly hôn và thẳng tay tống nguyên chủ vào tù.
Hiện tại, Bạch Niệm tỉnh dậy, thấy cơ thể mình gần như trần trụi, bên cạnh lại là Trần Thanh Ảnh đang ngủ, không khỏi rùng mình.
Cô lập tức quấn chặt chăn, co rúm người lùi ra xa, miệng lắp bắp: "Cô... cô đừng qua đây!"
Trần Thanh Ảnh mở mắt, nhìn thấy bản thân không một mảnh vải che thân, còn Bạch Niệm thì co rúm trong góc như thể cô mới là nạn nhân, ánh mắt lạnh lùng đầy châm chọc: “Bạch Niệm, cô phải dùng thủ đoạn hạ cấp thế này sao?”
Lúc này Bạch Niệm mới nhận ra những vết bầm tím trên người Trần Thanh Ảnh, rõ ràng là nguyên chủ đã cưỡng ép người ta mà không thành.
Cô định ngụy biện, nhưng khí thế lại yếu đi vài phần: “Tôi... tôi sẽ chịu trách nhiệm mà!”
Kể từ đó, Bạch Niệm trở nên ngoan ngoãn, chăm sóc Trần Thanh Ảnh hết lòng chỉ mong thoát khỏi kết cục bi thảm trong nguyên tác.
---
Trong bếp, Trần Thanh Ảnh đang định đem khay bánh mới nướng ra bàn.
Bạch Niệm chạy tới giành lấy: "Để đó! Tôi làm cho!"
Trợ lý: “Chị Thanh Ảnh, dù bận cũng phải ăn uống tử tế chứ.”
Trần Thanh Ảnh: “Không cần, trực tiếp gọi đồ...”
Đúng lúc đó, Bạch Niệm xách cơm hộp đầy tâm huyết chạy hí hửng đến phim trường.
Trần Thanh Ảnh sau một ngày bận rộn nằm dài trên sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bạch Niệm lắp bắp: "Tôi... Tôi tắm cho cô nhé?"
Trần Thanh Ảnh mở mắt liếc cô: "Không cần."
Thế là Bạch Niệm ngoan ngoãn ngồi xổm ngoài cửa, đưa khăn tắm.
Bạch Niệm thật lòng muốn bù đắp cho Trần Thanh Ảnh, nhưng không hiểu sao ánh mắt của đối phương khi nhìn mình lại ngày càng sâu xa, khó hiểu?
---
Một hôm, Bạch Niệm về nhà muộn, vừa mở cửa đã thấy Trần Thanh Ảnh mặc áo choàng tắm, vẻ ngoài kiều diễm, đôi mắt hồ ly sắc lẹm nhìn chằm chằm cô.
Phía trước áo choàng mở rộng, xương quai xanh quyến rũ nhỏ từng giọt nước xuống theo chiếc cổ trắng ngần. Bạch Niệm đỏ bừng mặt, vội quay đi.
"Ra ngoài chơi với bạn à?"
Bạch Niệm: "Cô ấy chuyển nhà, tôi qua phụ một tay!"
Trong bóng tối, Trần Thanh Ảnh khẽ cười, trong đôi mắt ánh lên cảm xúc khó đoán, từng bước ép sát Bạch Niệm vào tường.
Không khí trong phòng tràn ngập pheromone của một Omega, rồi cô ấy nhẹ nhàng vén mái tóc dài, để lộ gáy trắng mịn, giọng nói như có mê lực: “Lại đây, đánh dấu tôi.”
Truyện drop r ạ ? ;-;