Chương 18: Mẫu thân thật vô dụng

Khi đang lau mồ hôi cho hắn, Kiều Tây Tây chợt phát hiện bên vai phải của Kim Lẫm có năm ngôi sao nhỏ khiến nàng vô cùng kinh ngạc.

Hắn vậy mà lại là thú hồn cấp năm sao.

Theo hiểu biết của nàng thì cấp bậc này ngay cả trong bộ lạc tầm trung cũng là cực kỳ hiếm thấy.

Không biết rốt cuộc hắn đến từ nơi nào.

Tay nàng không ngừng nghỉ, hết ra rồi vào, liên tục mang tuyết vào hang để giúp Kim Lẫm hạ nhiệt.

Nhìn thấy nhiệt độ trên người hắn dần giảm xuống, Kiều Tây Tây cũng đã mệt tới mức mí mắt đánh nhau.

Nàng ngáp một cái, chuẩn bị quay về bên mấy đứa nhỏ để ngủ.

Nhưng vì ngồi quá lâu khiến chân tê rần, vừa đứng dậy chưa vững thì nàng đã nghiêng người rồi ngã nhào xuống đè thẳng lên người Kim Lẫm.

“Ưm!”

Gương mặt Kiều Tây Tây đập vào ngực hắn, sống mũi đau rát, tê dại.

Sao thú nhân giống đực này lại rắn chắc đến thế!

Hai tay nàng mò mẫm trong bóng tối để chống dậy.

Cơ bắp ở phần ngực này, cảm giác chạm vào thật sự quá tốt…

“Ngươi đang làm gì vậy, mau xuống ngay.”

“Á!”

Kiều Tây Tây lập tức bị hắn hất văng xuống đất, mông va mạnh đến mức suýt vỡ nát.

Gương mặt Kim Lẫm lạnh lùng, ánh mắt sắc bén trừng về phía nàng.

Hắn không ngờ Kiều Tây Tây lại nhân cơ hội trèo lên người hắn.

“Tốt nhất ngươi nên từ bỏ cái ý định muốn ta làm phu thú của ngươi đi.”

Kiều Tây Tây nghe vậy liền nổi giận, tối qua nàng hoàn toàn chỉ muốn cứu hắn cơ mà!

“Ai thèm lấy ngươi làm thú phu chứ! Ngươi bị sốt cao, ta có lòng tốt dùng tuyết hạ nhiệt cho ngươi, thế mà ngươi lại cảm ơn ta như vậy à?”

Ánh mắt Kim Lẫm không đổi, hiển nhiên là chẳng tin lời nàng: “Ta không cần ngươi làm gì cho ta cả.”

“Lòng tốt không được đáp lại.”

Kiều Tây Tây tức tối hừ một tiếng, quay về chỗ ba đứa nhỏ ngồi phịch xuống.

“Đồ giống cái vô dụng.”

Kiều Tây Tây quay đầu liền lập tức chạm phải đôi mắt đỏ ngầu mang vẻ khinh bỉ của Kiều Liệt.

“Giống đực đó đã bị thương mà ngươi còn không thu phục nổi.” Kiều Ngang cũng dụi mắt ngồi dậy, giọng đầy sự chê bai.

Giác quan của thú nhân rất nhạy bén, chuyện vừa nãy mấy đứa nhỏ đều nghe rõ mồn một.

Trong mắt chúng, Kiều Tây Tây chính là định cưỡng ép Kim Lẫm nhưng không thành công.

Kiều Tây Tây muốn giải thích cũng không biết bắt đầu từ đâu!

“Ta chỉ đang chữa bệnh cho hắn thôi!”

Ba đứa nhỏ đồng loạt lườm nàng một cái, sau đó cùng trở mình nằm xuống ngủ tiếp.

“Không phải, ta là mẫu thân của các con mà, sao các con không tin vào phẩm chất thú cao thượng của ta chứ?”

“Mẫu thân, phẩm chất thú là gì vậy, có ăn được không?” Kiều Xảo ngoan ngoãn quay đầu lại, đôi mắt xanh lam long lanh ánh lên sự tò mò thuần khiết.

“Không ăn được.”

“Ồ, vậy mẫu thân ngoan, không ăn được thì chúng ta không cần.”

Kiều Tây Tây tức muốn trào máu, đành đưa tay lên che mặt.

Kim Lẫm nằm đó nghe cuộc đối thoại của bốn mẹ con mà khóe môi càng lúc càng căng ra, nhưng rất nhanh hắn liền cảm thấy có điều bất thường.

Kim Lẫm đưa tay sờ lên cổ liền chạm vào một nắm đầy băng tuyết.

Tay tiếp tục lần xuống thì thấy hõm nách, bẹn chân, khắp nơi đều là tuyết vụn.

Vừa rồi giống cái đó nói hắn bị sốt, nàng đã dùng tuyết để hạ nhiệt cho hắn?

Kim Lẫm nhớ lại trong mộng đúng là hơi thở của hắn từng nóng như thiêu đốt, nhưng rất nhanh cổ và trán liền truyền đến từng luồng mát lạnh, nhiệt độ cơ thể cũng dần hạ xuống.

Chẳng lẽ lời nàng nói là thật?

Kim Lẫm nhìn về phía Kiều Tây Tây, dù trong hang tối tăm nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ cơ thể gầy gò của nàng đang cuộn lại trong tấm da thú.

Theo tính nết của thú lang thang thì lẽ ra nàng nên mong hắn chết quách đi để độc chiếm hết lương thực mới đúng.

Kim Lẫm không hiểu, chỉ cảm thấy Kiều Tây Tây khác hẳn những thú lang thang mà hắn từng gặp.

Khi Kiều Tây Tây tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã sáng rõ.

Vừa mở mắt ra đã thấy ba cặp mắt tròn xoe đang nhìn nàng chằm chằm.

“Mẫu thân, cuối cùng người cũng dậy rồi, nếu người không dậy nữa thì Kiều Xảo cứ tưởng người chết rồi đấy, hu hu hu…”

Kiều Tây Tây không chịu nổi cảnh trẻ con khóc lóc như vậy nên vội ngồi dậy ôm Kiều Xảo dỗ dành dịu dàng.

“Đừng khóc, đừng khóc, mẫu thân chỉ là quá mệt nên ngủ dậy hơi muộn một chút thôi.”

Trong lòng Kiều Tây Tây dâng lên một tia xúc động, có vẻ mấy ngày qua việc nàng dạy dỗ vẫn có chút hiệu quả, bọn nhỏ đã biết quan tâm nàng rồi.

“Vậy mẫu thân, người mau nướng thịt cho chúng con ăn được không?”

Kiều Tây Tây cúi đầu, không bỏ sót nụ cười lém lỉnh trong mắt Kiều Xảo, chút cảm động vừa dâng lên trong lòng liền tan biến sạch sẽ!

Tưởng bọn nhỏ sợ nàng xảy ra chuyện, hóa ra chỉ lo không ai nướng thịt cho chúng ăn!

Xem như nàng cũng đang đói bụng, Kiều Tây Tây vẫn đứng dậy cắt thịt rồi nhóm lửa nướng.

Vừa ăn no xong thì mặt Kiều Ngang liền đỏ bừng vội vã lao ra cửa hang.

Vừa ra khỏi hang, Kiều Tây Tây liền nghe thấy tiếng kêu hốt hoảng non nớt của cậu.