Chương 17: Ăn thịt nướng

Thế nhưng giờ cậu lại rất muốn được ăn thịt nướng ngay lập tức!

Mắt cậu tròn xoe nhìn xiên thịt trong tay Kiều Xảo, chỉ còn một miếng nữa là ăn hết mất rồi!

Kiều Ngang sốt ruột muốn vươn tay giành lại thì một xiên thịt nóng hôi hổi đã được đưa thẳng vào tay cậu.

“Còn nhiều lắm, ai cũng sẽ được ăn.”

Kiều Ngang nhìn xiên thịt, không kìm nổi há miệng cắn ngay.

“Á! Nóng, nóng, đau quá!”

Thịt nướng quá nóng, khiến cậu đau đến mức nhảy dựng lên, nhưng lại không nỡ nhả miếng thịt trong miệng ra.

“Cẩn thận một chút, đồ nướng bằng lửa sẽ làm bỏng miệng, muốn ăn thì phải thổi nguội trước.”

Kiều Tây Tây lại đưa một xiên thịt khác cho Kiều Liệt.

Tính cách Kiều Liệt vốn lạnh nhạt, dù trong lòng rất mong đợi thịt nướng nhưng gương mặt xinh xắn vẫn chẳng hiện ra biểu cảm gì đặc biệt.

Kiều Liệt đón lấy xiên thịt, thổi qua một chút rồi cắn. Thịt rất ngon, nhưng vẻ mặt cậu vẫn lãnh đạm như thường.

Kiều Tây Tây lấy lá cây nhặt được trải ra rồi đặt thịt nướng lên trên.

Ba đứa nhỏ ăn không ngừng miếng nào, Kiều Tây Tây nhìn thấy bụng chúng đã căng tròn liền không để chúng ăn tiếp nữa, ăn quá no sẽ dễ gây đầy bụng.

Dù sao ba đứa vẫn còn nhỏ, ăn no rồi liền lập tức buồn ngủ.

Kiều Tây Tây trải da thú ra để bọn chúng nằm xuống ngủ.

Thấy ba đứa đều đã nhắm mắt lại, Kiều Tây Tây mới ngồi xuống, lấy một nửa chỗ thịt nướng đặt trên lá mang đến chỗ Kim Lẫm.

Kim Lẫm có chút bất ngờ, không ngờ Kiều Tây Tây lại chịu chia phần thịt nướng cho hắn.

“Cảm ơn ngươi đã bằng lòng chia sẻ con mồi cho bọn ta.”

Thực ra trong lòng Kiều Tây Tây vẫn còn e dè hắn, việc chủ động tỏ ý tốt cũng chỉ vì muốn ngăn hắn nảy sinh ý đồ gì với bọn họ.

Dù hiện giờ hắn có vẻ suy yếu, nhưng nhớ lại việc ban ngày hắn cố tình phát ra uy áp thì nàng vẫn không khỏi rùng mình.

Vừa rồi Kim Lẫm đã ngửi thấy mùi thịt nướng rất thơm, lúc này đón lấy thịt rồi đưa cho nàng một miếng thịt sống.

“Ta không cần một giống cái nuôi ta.”

Kiều Tây Tây không khách sáo, cho không thì sao lại không lấy.

“Được, coi như trao đổi công bằng.”

Nàng cầm miếng thịt quay lại bên đống lửa, ngồi xuống ăn tiếp thịt nướng.

Dù không có bất kỳ gia vị gì, nhưng thịt được nướng chín đã ngon hơn thịt sống gấp bội.

Ăn xong phần còn lại, Kiều Tây Tây dập tắt lửa xong liền quay về nằm cạnh bọn trẻ.

Kim Lẫm cầm lấy một xiên thịt cắn một miếng, thịt được nướng rất khéo, cháy cạnh bên ngoài, mềm ngọt bên trong, ngon hơn bất kỳ món nào hắn từng ăn.

Hắn chăm chú nhìn Kiều Tây Tây một lúc, giống cái này đúng là không giống ai cả.

Ăn xong, hắn nhìn sang vết thương nơi chân mình, sắc mặt nhíu lại.

Vết thương ở chân hắn quá nặng, e rằng không thể hồi phục trong thời gian ngắn.

Hắn nhặt lấy chiếc váy da thú dưới đất, biến tay thành móng vuốt sắc bén, xé da thú thành những dải nhỏ, sau đó dùng để băng bó lại vết thương nơi máu thịt lộ ra.

Bị thương cộng thêm chứng đau tim phát tác khiến thú hồn của hắn bị tổn thương, thể lực cạn kiệt, vừa băng xong vết thương thì hắn đã mệt đến mức nhắm mắt thϊếp đi.

Trong mộng, Kiều Tây Tây mơ màng nghe thấy hơi thở bên tai ngày càng nặng.

Nàng choàng tỉnh, đưa tay sờ vào mấy đứa nhỏ đang ngủ cạnh, xác nhận chúng không có gì bất thường mới quay sang nhìn về phía Kim Lẫm.

Khi thú nhân giống đực ngủ thì hơi thở cũng mạnh như vậy sao?

Nàng định nhắm mắt ngủ tiếp thì phát hiện có gì đó không đúng.

Hơi thở khi nông khi sâu, cho thấy người kia đang ngủ không yên giấc.

Nghĩ ngợi một lúc, nàng vẫn quyết định ngồi dậy, lần mò trong bóng tối bước lại gần.

Tới gần Kim Lẫm, nàng nhẹ giọng gọi: “Này, ngươi ổn chứ?”

Đối phương không trả lời.

Kiều Tây Tây cau mày, giác quan của thú nhân giống đực vốn cực kỳ nhạy bén, nàng đã đến gần như vậy rồi mà hắn vẫn không có phản ứng gì, nhất định là đã xảy ra chuyện.

Kiều Tây Tây đi lấy mấy cành củi trở lại bên cạnh Kim Lẫm rồi nhóm lửa lên.

Ánh lửa mờ nhạt chiếu lên đôi mắt đang nhắm chặt của Kim Lẫm.

Khác với vẻ lạnh lùng nghiêm nghị khi mở mắt, lúc nhắm mắt trông hắn lại có thêm vài phần dịu dàng.

Kiều Tây Tây cúi người đưa tay sờ lên trán hắn.

“Nóng quá, bị sốt rồi.”

Kiều Tây Tây liếc nhìn vết thương nơi đùi hắn thấy chỉ được băng tạm bằng vài dải da thú, cách xử lý này hoàn toàn không thể chữa trị được gì.

Nhưng nàng cũng chẳng có thuốc, không có cách nào thực sự giúp hắn trị bệnh.

Thế nhưng nàng không thể khoanh tay đứng nhìn, dẫu sao nàng cũng vừa lấy đi một nửa con mồi của người ta.

Kiều Tây Tây suy nghĩ một chút, vẫn đứng dậy rời hang, khi trở lại thì trong tay ôm đầy một đống tuyết.

Nàng phủ thêm một tấm da thú lên người hắn rồi đem tuyết đắp vào hõm tay, nách, cổ và trán hắn.

Những chỗ đó là trung tâm tuần hoàn của cơ thể, dùng để hạ sốt là hiệu quả nhất.