Đôi đồng tử màu vàng nhạt ánh lên sự lạnh lẽo: chỉ một mảnh da thú rẻ tiền mà dám đổi lấy một cái chân huơu của nó, lại còn chẳng thèm hỏi qua nó có đồng ý hay không!
Con hổ vàng ngậm lấy tấm da thú định ném đi, nhưng nghĩ ngợi một chút cuối cùng vẫn ném nó lên lưng.
Cứ giữ lại đã, sau này nó có thể lần theo mùi hương trên da thú mà tìm ra kẻ đã trộm con mồi của mình.
Con hổ vàng ngoạm lấy con huơu, vác lên lưng rồi đi sâu vào rừng tuyết.
Khi Kiều Tây Tây quay về chỗ mấy đứa nhỏ thì phát hiện tất cả bọn chúng đều chưa ăn phần cá thú trong tay mình.
Nàng cất giọng vui vẻ: “Xem mẫu thân mang gì về cho các con đây.”
Mấy đứa nhỏ vẫn còn chìm trong nỗi buồn bị Kiều Tây Tây bỏ rơi, chợt thấy nàng vác về một chiếc chân huơu to hơn cả vòng eo mình thì lập tức kinh ngạc không nói nên lời.
“Giống cái ngốc, ngươi không chạy đi sao.” Kiều Ngang buột miệng nói.
Kiều Tây Tây đặt chân con huơu xuống đất, vỗ nhẹ vào trán cậu: “Thật là không có lễ phép gì cả. Mẫu thân không ngại hiểm nguy đi tìm thức ăn cho các con, thế mà các con lại nghĩ về ta như vậy sao?”
Kiều Ngang ôm trán, cơn nghẹn trong lòng vừa rồi chẳng hiểu sao lại nhẹ đi hẳn.
Chắc là vì nhìn thấy chân con huơu rồi.
“Giống cái, người lấy chiếc chân huơu này ở đâu ra vậy?”
Chạm phải đôi mắt lấp lánh của Kiều Xảo, Kiều Tây Tây khựng lại một khắc.
“Mẫu thân dùng da thú để đổi với người ta.”
Bọn trẻ vốn ngây thơ nên không hỏi thêm gì nữa, chỉ biết là có cái để ăn rồi.
“Các con mau ăn hết thịt cá thú đi, chúng ta còn phải lên đường nữa.”
Tay có lương thực nên trong lòng không còn hoảng sợ.
Lần này tiếp tục xuất phát, Kiều Tây Tây cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn hẳn. Chiếc chân huơu này khá lớn, nếu ăn dè sẻn thì chí ít cũng đủ ba ngày.
Kiều Tây Tây nhớ lại khu rừng nơi phát hiện ra con huơu, có rừng tuyết thì hẳn là trước khi rét đậm kéo đến nơi đó từng có cây cối, nếu đi về hướng ấy thì rất có thể sẽ thoát ra khỏi vùng băng nguyên này.
Đi đến khu rừng tuyết, Kiều Tây Tây nhìn thấy chỗ con huơu ngã xuống ban nãy, máu vẫn còn thấm đẫm trên nền tuyết, kéo dài về hướng sâu trong rừng.
Bước chân của Kiều Tây Tây khựng lại, điều đó có nghĩa là rất có khả năng con hổ vàng kia đang ở trong rừng.
Nếu thật sự chạm mặt con hổ vàng đó, lại để nó phát hiện ra mình lấy mất thịt huơu của nó, nàng không biết cái cổ của mình có chịu nổi một cú ngoạm không nữa.
“Đợi chút, chúng ta không vào rừng, đi vòng bên ngoài an toàn hơn.”
Đây là lần đầu tiên mấy đứa nhỏ rời khỏi băng nguyên nên trong lòng tràn ngập tò mò và sợ hãi đối với thế giới bên ngoài, đều ngoan ngoãn theo sát bên Kiều Tây Tây.
Lúc này trong khu rừng, con hổ vàng đang ăn thịt huơu.
Đột nhiên nó ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt xanh rêu sâu thẳm.
Là một con thú răng dài.
Ban đầu con thú răng dài định đánh lén, nhưng khi bị hổ vàng phát hiện, nó gầm lên một tiếng giận dữ rồi nhào tới.
Hổ vàng lập tức nghênh chiến.
Con thú răng dài có thân hình nhỏ hơn hổ vàng nên hoàn toàn không phải đối thủ của nó.
Tuy nhiên, động tác của con thú răng dài lại cực kỳ nhanh nhẹn, thoắt cái đã vòng ra sau lưng hổ vàng.
Hổ vàng vội xoay người phản kích, nhưng tim bỗng co thắt dữ dội, nó đau đến mức toàn thân cứng đờ.
Con thú răng dài thừa cơ cắm nanh sắc nhọn vào chân con hổ vàng.
“Gào!” Tiếng hổ rống vang vọng khắp trời.
Mẹ con Kiều Tây Tây nghe thấy tiếng hổ gầm thì mặt mày tái mét, hoảng hốt nhìn về phía rừng tuyết.
Con hổ vàng bừng tỉnh, hất văng con thú răng dài đi rồi nhảy ra sau cắn thẳng vào cổ nó.
Con hổ vàng dồn lực nghiến chặt hàm, sau khi cắn gãy cổ thú răng dài thì tim nó lại nhói lên lần nữa, đau đến mức trước mắt nó tối sầm lại.
Thân thể to lớn của nó đổ gục lên thi thể con thú răng dài, thân hổ khổng lồ hóa thành một nam nhân tóc ngắn màu vàng.
Kiều Tây Tây thu hồi ánh mắt, tiếng hổ gầm vừa rồi quả thực quá đáng sợ!
“Nhanh, chúng ta mau rời khỏi đây.”
Mấy đứa nhỏ đều bị dọa cho xanh mặt. Trên băng nguyên tuy gian khổ, nhưng bọn chúng chưa từng gặp mãnh thú thật sự đáng sợ, nếu không thì cũng chẳng còn sống nổi đến giờ.
Tiếng hổ gầm kia có sức răn đe quá lớn, e là dọa cho mấy dặm xung quanh không còn mãnh thú nào dám bén mảng tới gần.
Kiều Tây Tây ngước mắt nhìn sắc trời.
Trời sắp tối rồi, họ phải nhanh chóng tìm nơi nghỉ chân, nếu không cái lạnh trong đêm có thể đông chết người.
Kiều Tây Tây hóa thành hình thú, ngửi khí tức quanh đây, cuối cùng tìm được một sơn động không lớn lắm ở chân núi sau rừng tuyết.
Trong động không còn lưu lại khí tức của mãnh thú khác, đêm nay có thể tạm trú ở đây.