Chương 11: Lại đây, gọi một tiếng mẫu thân đi nào

“Cái gì mà giống cái ngốc? Ta là mẫu thân của các con, đương nhiên phải đưa các con theo.”

[Đinh đoong. Hệ thống có nhiệm vụ: Ký chủ cần khiến ba đứa nhỏ gọi ngươi là mẫu thân, hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng từ hệ thống. Mức độ khó là ba sao.]

Kiều Tây Tây “ừm” một cái, đối với nàng thì nhiệm vụ này chẳng khó chút nào.

Thấy ba đứa nhỏ không lên tiếng, nàng cố tình trừng mắt nghiêm mặt nói: “Lại đây, gọi một tiếng mẫu thân đi nào.”

Kiều Xảo hơi sững người, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy, cuối cùng nặn ra một nụ cười gượng gạo, giọng trong trẻo nói: “Mẫu thân.”

Kiều Tây Tây mỉm cười đưa tay vuốt ve đôi tai mềm mại của Kiều Xảo: “Xảo Xảo ngoan lắm.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Xảo lập tức đỏ bừng, đôi mắt xanh biếc càng thêm lấp lánh.

Cô bé chớp mắt nhìn Kiều Tây Tây, hôm nay cái giống cái ngốc nghếch này thật là kỳ lạ.

Nhưng… cô bé lại có chút thích dáng vẻ như vậy của nàng.

Kiều Ngang hừ một tiếng, cái đồ phản bội Kiều Xảo này, chỉ giỏi giả vờ! Cậu bé tuyệt đối không gọi giống cái ngốc nghếch kia là mẫu thân đâu!

Kiều Liệt cũng không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn Kiều Tây Tây thêm vài phần u ám.

Kiều Tây Tây bĩu môi, chợt cảm thấy nhiệm vụ này có độ khó ba sao… đúng là cũng có lý do!

Nàng cũng không ép buộc ngay mà chỉ nói: “Núi bị sạt lở, nơi này không còn an toàn nữa, mau rời khỏi đây thôi.”

Kiều Tây Tây cố lục tìm ký ức ít ỏi của nguyên chủ, phát hiện trong đầu nguyên chủ ngoài chuyện ăn uống ra thì chỉ toàn nghĩ về những giống đực cường tráng trong bộ lạc, ngoài ra chẳng biết gì cả.

Chỉ có một đoạn ký ức mơ hồ nhắc đến một khu rừng núi, hẳn là ở phía sau ngọn núi băng này.

Núi băng quá lớn, bọn họ đi đến khi trời sáng mà vẫn chưa vòng qua được.

Kiều Tây Tây lấy ra con cá thú cuối cùng, chia làm bốn phần.

Đây là thực phẩm duy nhất của họ lúc này, ăn bữa này rồi thì chẳng biết bữa sau sẽ ăn gì.

Nhưng không ăn thì mấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia đã trắng bệch cả ra, nếu không bổ sung năng lượng thì nàng lo chúng sẽ không chịu nổi.

“Các con chờ mẫu thân ở đây, ta đi xem quanh đây có con mồi nào không.”

Dứt lời Kiều Tây Tây liền đứng dậy rời đi.

Nàng vừa đi, ba đứa nhỏ nhìn phần thịt cá thú trong tay mà chẳng đứa nào động đến.

Kiều Xảo mang theo giọng nghẹn ngào lên tiếng, đôi mắt xanh biếc ươn ướt nay đã trở nên u ám: “Ta biết ngay mà, nàng bỏ rơi chúng ta rồi.”

Kiều Ngang siết chặt nắm tay nhỏ: “Còn gạt chúng ta rằng sẽ không bỏ rơi chúng ta nữa chứ!”

Kiều Liệt mím môi, đôi mắt rắn đỏ rực ánh lên nỗi u buồn đang cố kìm nén, nhưng rất nhanh lại trở nên lãnh đạm.

Kiều Tây Tây đâu biết rằng mình chỉ đi tìm đồ ăn thôi mà lại khiến mấy đứa nhỏ hiểu lầm.

Nàng bước đi trên nền tuyết trắng xóa, bốn bề tĩnh lặng không một dấu vết sinh linh.

Nàng biết đi đâu mà tìm thức ăn đây?

Đúng lúc nàng bắt đầu thất vọng thì phía sau bỗng vang lên một trận động tĩnh dữ dội.

Kiều Tây Tây vội nép sau tảng băng, nhìn cảnh tượng trước mắt mà dựng cả tóc gáy!

Trên nền tuyết phía trước có một con hổ vàng to lớn đang ngoạm lấy cổ một con huơu.

Máu tươi theo vết thương trên cổ con huơu nhỏ giọt xuống nền tuyết, nhuộm cả một mảng đỏ rực.

Kiều Tây Tây theo bản năng đưa tay lên cổ mình, nuốt khan một ngụm nước bọt.

Giây phút đó nàng mới thực sự cảm nhận được sự tàn khốc và đáng sợ của thế giới thú nhân.

Con huơu trong miệng con hổ kia chẳng mấy chốc đã tắt thở.

Nhưng con hổ không lập tức tha con mồi đi mà bất ngờ quay lưng bỏ đi.

Kiều Tây Tây nhìn con hươu ở ngay trước mắt, lông mày nhíu chặt đầy do dự.

Thức ăn ở ngay đó, lấy hay không lấy?

Không lấy thì nàng và mấy đứa nhỏ không còn gì để ăn, mà nếu lấy thì lỡ như con hổ quay lại giữa chừng thì sao?

Cuối cùng khao khát sinh tồn đã chiến thắng lý trí.

Nàng lao vụt đến bên cạnh con huơu, rút ra đao băng để cắt lấy một chân.

Cắt xong, nàng nhanh chóng chôn cái chân đó vào tuyết để nó đông lạnh, tránh để máu chảy lênh láng khi chạy trốn.

Sau đó nàng lấy một tấm da thú trắng tinh từ trong người ra đặt bên cạnh con huơu, xem như là trả tiền cho cái chân đó.

Chờ chân con huơu đông lại, Kiều Tây Tây không dừng lại một khắc nào, vác chân huơu lên vai rồi quay người chạy về, không quên xóa dấu chân trên đường đi.

Nàng vừa rời đi không bao lâu thì con hổ vàng quay lại. Khi tiến đến gần con huơu, toàn thân nó như phủ đầy sát khí.

Đôi mắt vàng rực của nó nhìn chăm chú vào con mồi đã thiếu mất một chân.

Con mồi của nó… đã bị trộm mất rồi!

Nó cúi đầu ngửi quanh, chợt nhìn thấy một tấm da thú trắng như tuyết trên mặt đất.

Bàn chân hổ to lớn cào nhẹ lên tấm da ấy mấy lần, suy đoán đây chắc là thứ mà đối phương để lại.