Chương 7: Ăn xin

Nếu biết trước số tiền một ngàn vạn kia đằng nào cũng bị mất thì lúc ở bữa tiệc vừa rồi cô đã ăn thêm vài miếng rồi.

Giờ thì hay rồi, đói mà chẳng có lấy một miếng ăn.

Vừa bước xuống phi cơ, Diệp Tuế Tuế giật tấm đệm ghế trên phi cơ buộc vào lưng Lôi Ân rồi kéo lê một bên chân của anh lang thang trên phố tìm chỗ trú qua đêm.

Nội thành quả nhiên đất chật người đông, công trình công cộng ít đến thảm thương, đi một vòng cũng chẳng thấy nơi nào có thể nghỉ ngơi.

“Xì xì xì!”

Một mùi thơm nức mũi chui thẳng vào khoang mũi.

Diệp Tuế Tuế nuốt nước bọt, kéo lê Lôi Ân lạch bạch bước tới trước một căn nhà đang phát sáng lấp lánh.

Ngay ở cửa có một thiếu niên tóc nhuộm đủ màu, đang ngồi xổm dùng bếp nướng dã chiến để nướng thịt.

Diệp Tuế Tuế vừa thấy thịt là mắt đã sáng rực lên: “Thơm quá đi!”

Thiếu niên nhìn thấy bóng dáng quái vật không đầu trước mặt thì giật nảy mình: “Má ơi!” suýt nữa làm rơi xiên nướng trong tay.

Nhìn kỹ lại mới phát hiện thì ra là do mặt quá đen, lại ở trong bóng tối nên chẳng thấy gì.

“Đừng gọi má, không hợp đâu. Anh em, có thể cho tôi một xiên nếm thử không? Đợi tôi kiếm được tiền sẽ mời anh một bữa thịnh soạn!”

Diệp Tuế Tuế lại nuốt nước bọt, miệng vẽ hết cái bánh này đến cái bánh khác.

Lúc này thiếu niên mới nhận ra người trước mặt mình là một cô gái da ngăm. Một cô gái quý giá như thế mà lại lang thang ngoài đường lúc nửa đêm à?

Dù nội thành có trị an tốt, nhưng để một cô gái đói bụng bơ vơ ngoài này thì thật sự là quá vô trách nhiệm.

Thiếu niên đưa hết mấy xiên thịt trong tay cho Diệp Tuế Tuế: “Tôi tên Mạc Đức, cô gái, gia đình cô ở đâu? Sao lại để cô ra ngoài một mình thế này?”

Diệp Tuế Tuế nhanh chóng xử lý sạch mấy xiên thịt rồi chỉ tay xuống đất, nơi Lôi Ân đang nằm bất động.

Mạc Đức sững người trong thoáng chốc, vừa nãy còn tưởng cô kéo theo một túi hành lý, ai ngờ lại là bạn đời của cô.

“Vậy là anh ta còn sống sao?”

“Ừm ừm!” Diệp Tuế Tuế vẫn chưa ăn no, toàn bộ sự chú ý đều dán chặt vào mấy xiên thịt còn sót lại trên bàn.

Mạc Đức lại liếc nhìn gương mặt của Diệp Tuế Tuế rồi nhanh chóng dời mắt đi.

Đúng là trong thời đại liên tinh này nữ giới rất quý giá!

Nhưng thế này thì cũng thảm quá rồi.

Mạc Đức thôi ý định theo đuổi Diệp Tuế Tuế, nhưng vẫn lịch sự nói cho cô biết nữ giới có chỗ thu nhận miễn phí, trong đó có nước sạch và dịch dinh dưỡng miễn phí, ít ra sẽ không bị đói.

Thông thường chỉ có những phụ nữ lớn tuổi, mất chồng thú và không còn giá trị sinh sản mới bị bỏ mặc rồi tìm đến đó để chờ chết.

Nhưng nhìn cái bộ dạng chật vật này của cô gái, chắc hẳn cũng chẳng có quyền kén chọn gì.

Mắt Diệp Tuế Tuế sáng rực, hóa ra còn có nơi tốt như vậy sao?

Vậy chẳng phải là sẽ không bị đuổi ra ngoại thành nữa rồi?