Chương 40

Cô bật dậy lùi liên tiếp, chẳng mấy bước đã lùi sát mép hồ băng.

Một bầy dơi đen to cỡ quả bóng rổ vỗ cánh phành phạch, đôi mắt phát ra ánh xanh sáng quái dị, cả mảng đen sì lao về phía Diệp Tuế Tuế.

Nhìn kỹ thì miệng chúng còn mọc ra hai chiếc nanh nhọn hoắt lóe ánh lạnh.

“Dơi, dơi hút máu?”

Diệp Tuế Tuế lục soát khắp người nhưng chẳng tìm được thứ gì để đối phó.

Kiếm gỗ đào? Máu chó mực? Nếp cẩm? Tỏi?

[Ký chủ, có khi đó là đồ đối phó với cương thi thì đúng hơn!]

[Thì cũng đều hút máu cả, ai cao quý hơn ai đâu!]

Mấy con đi đầu nhe nanh sắp bổ thẳng xuống mặt, Diệp Tuế Tuế cắn răng, tim thình thichj một cái, nhảy thẳng xuống hồ băng.

[Hệ thống, nếu không muốn thấy xác tôi thì mau cho tôi ít oxy!]

Trong nước lạnh buốt, cô nhanh chóng nghẹt thở, mà đám dơi chết tiệt trên đầu vẫn lượn vòng vòng, réo rít kêu gào, không chịu tản đi.

[Ký chủ, cô đã là một ký chủ trưởng thành, xin đừng việc gì cũng muốn dựa dẫm vào tôi được không?]

[Cút mẹ nhà cậu đi! Vậy cho tôi một bộ thần công vô địch thiên hạ, đánh đâu thắng đó, thì ai còn thèm dựa vào cậu nữa!]

Đã xuyên thành phế vật thì thôi, lại còn là loại phế vật lúc nào cũng cột đầu ở thắt lưng chờ chém.

Chơi vậy mà cậu không thấy cắn rứt lương tâm à?

[Ký chủ, tôi đâu cần thở, biết đào oxy ở đâu cho cô? Hay là cô có muốn thử oxy điện tử không?]

Đồ củ cải chết tiệt!

Mặt Diệp Tuế Tuế đã nghẹt đến tím bầm như gan heo, phổi thì bị chèn ép gần biến dạng, chỉ e thêm một giây nữa là cô sẽ khó thở mà chết.

Chịu không nổi rồi!

Nói với mẹ con là con không phải đồ hèn!

Diệp Tuế Tuế buông xuôi, há miệng giữa làn nước.

Trong những chuỗi bong bóng lăn tăn, một đôi môi lạnh băng áp xuống môi cô, hương bạc hà the mát cùng luồng oxy tươi mới ập vào, tràn ngập khoang ngực cô.

Những gợn sóng khuếch tán chiếu lên khuôn mặt âm trầm của Mặc Dã. Anh chăm chú nhìn cô gái yếu ớt ngay trước mắt, chỉ cần nhấc tay là có thể bóp chết, trong đầu lại không ngừng vang vọng những câu nói của cô:

“Dừng tay!! Tôi muốn mua anh ấy! Mau dừng tay, đừng làm anh ấy bị thương!!”

“Anh là Mặc Dã, là chồng thú đẹp trai nhất của tôi!”

“Tôi thích anh còn không kịp, sao lại gϊếŧ anh được chứ!”

*

Mặc Dã ôm lấy Diệp Tuế Tuế đã ngất xỉu, phá nước lao khỏi hồ băng. Bầy dơi trên đầu thét chói tai, hoảng loạn toan bay tứ tán.

“Muốn chết!” Giọng nói lạnh lẽo xen lẫn sát khí vang lên, theo đó một làn khói xanh u ám ập xuống, trong nháy mắt nuốt trọn cả đàn dơi.

Âm thanh “xì xì” chói buốt cùng những tiếng gào thảm thiết dội vang khắp hồ.

Khói tan đi, mặt đất chỉ còn sót lại một đống xương cốt vặn vẹo, đen sì, vẫn tỏa ra khí đen.

Chốc lát sau, Mặc Dã đã đứng trước mặt Kiêu.

Kiêu đang nóng ruột đến mức mồ hôi túa ra, vội vàng tìm kiếm Diệp Tuế Tuế.