“Dù sư tỷ có vu oan cho con, nhưng con tin sư tỷ không phải cố ý. Hơn nữa, sư tỷ là ái nữ của Thượng Dương chân quân, nếu sư tỷ xảy ra chuyện gì, Thượng Dương chân quân sẽ truy cứu trách nhiệm.”
Nước mắt của Giang Miểu Miểu như chuỗi ngọc bị đứt, lăn dài trên gò má xinh đẹp.
[Không hổ danh nữ chính! Các nam chính đang đau lòng chết mất! Chắc chắn lúc này Lục Thanh Trần chỉ hận không thể ôm trọn nàng ta vào lòng mà dỗ dành.]
[Miểu Miểu, đừng khóc, nước mắt của con còn quý hơn trân châu. Con mà như vậy, ta thật sự rất đau lòng.]
Ninh Tương nhại lại giọng điệu của Lục Thanh Trần, môi cong lên đầy khinh miệt.
[Ối trời má! Gớm chết đi được!]
Cả đám sư đồ nhất thời hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lục Thanh Trần đen mặt, trán đầy vạch đen. Sao hắn ta có thể thốt ra những lời như thế?
Ninh Tương hơi hoài nghi. Theo như nguyên tác, lẽ ra nhị sư huynh nóng tính phải nhảy ra quát nàng độc ác mưu mô, hại sư muội mới đúng chứ? Còn tiểu sư đệ ngây thơ kia sẽ chỉ thẳng mặt nàng, mắng nàng “tâm địa rắn rết”, không xứng ở lại Huyền Thiên Tông mà?
Chẳng lẽ là do diễn xuất của nàng chưa đủ “gắt”? Nhất định là vậy!
Ninh Tương lập tức vùng dậy, rút kiếm khỏi vỏ. Mũi kiếm sáng loáng chỉ thẳng vào Giang Miểu Miểu.
“Đừng có đóng kịch trước mặt ta nữa! Giang Miểu Miểu, ngươi có biết ta ghét ngươi đến mức nào không? Ta muốn gϊếŧ ngươi! Chỉ cần ngươi chết, sư phụ mới có thể liếc nhìn ta một lần!”
Thiếu nữ mặc áo đỏ, thân hình mảnh mai, dung nhan sắc sảo, kiêu ngạo bức người.
Nàng nâng kiếm, đối diện nàng là Giang Miểu Miểu tròn xoe mắt, vẻ mặt hoảng loạn đầy yếu đuối. Trông chẳng khác nào con thú nhỏ bị thương, run rẩy như sắp ngã xuống.
[Mau ra tay cứu người đi chứ! Nếu các ngươi không lên tiếng ngăn cản, kiếm của ta thực sự sẽ đâm xuống đấy! Đến lúc làm hỏng khuôn mặt ngọc ngà của Tiểu Miểu Miểu nhà các ngươi thì đừng trách ta!]
Vậy mà cả đám vẫn đứng đực ra, không ai nhúc nhích.
[Chuyện gì vậy trời? Không ai trong các ngươi đau lòng vì nữ chính à?]
[Tô Lang! Bảo sao ngươi là người cuối cùng xác lập quan hệ với Giang Miểu Miểu. Cái kiểu lầm lì như gỗ mục ấy, không chủ động thì nữ chính biết tâm ý của ngươi thế nào? Xông lên đi, đồ “liếʍ cẩu” hạng nhất!]
Tô Lang: “Liếʍ cẩu là gì? Còn gỗ mục nghĩa là sao?”
[Còn tiểu sư đệ bánh bao ngọt Du Thính Triều. Ái chà, trông trắng trẻo mềm mại thế kia, chắc hẳn rất ngon. Không biết kỹ thuật trên giường ra sao nữa. Nhỏ tuổi mà diễn sâu, tâm cơ nhất bọn. Tuy ở cuối hàng hậu cung của Giang Miểu Miểu, nhưng vẫn khiến nàng ta tơ tưởng mãi không quên, tháng nào cũng phải lật thẻ vài lượt.]