Cho dù là yêu đương thì cũng chỉ là chơi đùa mà thôi, không thể nào quá nghiêm túc được.
Còn nguyên chủ, người mãi đến tận cấp ba mới được tìm về nhà họ Lâm, tuy sở hữu ngoại hình đẹp được di truyền từ mẹ Lâm, nhưng khí chất rụt rè dường như đã ăn sâu vào máu lại khiến cậu trở nên tầm thường và ảm đạm.
Tính cách của cậu là kiểu người luôn lấy lòng người khác một cách không kiểm soát, lúc nào cũng cẩn thận, gò bó và nhạy cảm.
Rõ ràng là cậu chủ thật danh chính ngôn thuận, chịu đủ mọi tủi nhục ở nhà cha mẹ nuôi, nhưng không có ai thật sự quan tâm đến những gì cậu đã trải qua.
Cha mẹ ruột lười biếng đến mức không thèm tổ chức tiệc mừng cậu về nhà để công bố thân phận, cũng chẳng buồn trả thù đôi vợ chồng bảo mẫu đã tráo con năm đó. Vì vậy, ở giai đoạn đầu của câu chuyện, nguyên chủ hoàn toàn không biết rằng vận mệnh của mình đã bị chính cha mẹ nuôi thay đổi, thậm chí còn đưa hết tiền của mình cho người mẹ nuôi đang bị bệnh để mua thuốc.
Đến nỗi anh trai ruột của Lâm Tương Dạ là Lâm Dục, lại càng không thèm che giấu sự ghét bỏ và chán ghét dành cho cậu.
Ở nhà, Lâm Dục không bao giờ nói chuyện với cậu, không cho cậu ở phòng ngủ của cậu chủ giả, nói rõ là phải giữ lại vị trí đó cho Lâm Cảnh Diệu.
Chỉ có thái độ của cha Lâm là tương đối công bằng, cũng coi như sấm rền gió cuốn.
Vào ngày Lâm Tương Dạ về nhà, cha Lâm đã lập tức quyết định đưa Lâm Cảnh Diệu ra nước ngoài học, bắt hắn trong vòng mười năm không được trở về, để không làm vướng chân con trai ruột của mình.
Nhìn như đang thiên vị nguyên chủ, nhưng thực chất... Cha Lâm đã quyên góp cho trường đại học kia mười triệu đô la, để đảm bảo Lâm Cảnh Diệu có thể nhận được sự giáo dục tốt nhất.
Lúc cả nhà ra sân bay tiễn cậu chủ giả, mẹ Lâm khóc như mưa, mắt Lâm Dục đỏ hoe, cha Lâm im lặng thở dài, cảnh tượng vô cùng bi thương.
Còn nguyên chủ đang thấp thỏm bất an thì bị họ hoàn toàn lờ đi, giống như một phạm nhân bị phạt đứng, lủi thủi ở cuối đám đông, rồi bị lạc khỏi người nhà.
Vì không quen thuộc sân bay nên sau khi bị lạc, cậu đã cẩn thận ngồi yên tại chỗ, đợi ít nhất hai tiếng đồng hồ.
Khi người nhà tìm thấy, cậu không kìm được mà rơi vài giọt nước mắt, nhưng lại lập tức bị Lâm Dục lạnh lùng chế nhạo với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
"Còn tìm cảm giác tồn tại cái gì nữa, dùng hết thủ đoạn để ép em trai tao đi rồi, mày vẫn chưa thỏa mãn à?”