Lộ Doãn Chiêu như một con búp bê nhỏ không thể phản kháng, bị thay tới thay lui, cuối cùng khoác lên người một bộ liền thân gấu trúc. Khi chiếc mũ trùm tai được đội lên, cậu nhìn chẳng khác nào một bé gấu tròn vo mềm mại.
“Mẹ, để con bế cho. Mẹ đi ăn cơm trước đi.” Lộ Tầm bế em trai lên với tư thế vô cùng chuẩn mực. Trong vòng tay anh, “bé gấu trúc con” tựa đầu vào vai, trông chẳng khác nào một bé thú cưng siêu đáng yêu.
Suốt quá trình, Lộ Doãn Chiêu vẫn trong trạng thái ngơ ngác. Mãi đến khi được thần tượng bế lên, não cậu mới chịu hoạt động trở lại. Không kịp nghĩ đến chuyện vừa rồi bị hai người nhìn thấy lúc thay tã, trong lòng cậu chỉ dấy lên một loại cảm giác mãnh liệt.
Doãn Tụng... Lục Tầm... Không, phải là Lộ Tầm mới đúng, và còn cả cái tên vừa nhắc đến - anh tư Lộ Trừng...
Lộ Doãn Chiêu lặng người. Chỉ cần đem những cái tên này xếp lại với nhau, chẳng phải chính là quyển đồng nhân văn cậu đọc đêm qua sao?
Cậu đâu chỉ xuyên thành con cái nhà người khác, mà là xuyên vào trong sách!
Xuyên thành bé con hai tuổi mềm nhũn, đáng yêu trong câu chuyện ấy!
...
Tối qua cậu mới chỉ xem qua phần đầu truyện, còn về sau sẽ xảy ra chuyện gì thì hoàn toàn không biết.
Lộ Doãn Chiêu giơ bàn tay nhỏ xíu gõ nhẹ vào đầu mình.
Tối qua rốt cuộc vì sao cậu không chịu đọc một mạch đến hết vậy chứ?
Nghĩ tới đây, cậu lại tự an ủi. Không sao, quyển truyện đó vẫn còn đang tiếp diễn, căn bản chưa có kết cục.
Nhìn cái cách tác giả viết toàn không khí vui vẻ, thoải mái, có lẽ phần lớn đây sẽ là một câu chuyện HE. Nếu chẳng may kết cục lại bi thảm, chỉ sợ mấy độc giả cuồng nhiệt kia đã cầm dao 40 mét tìm đến chém tác giả rồi!
Cũng may trong truyện, phần đầu đã giới thiệu rất rõ ràng quan hệ gia đình của nhân vật chính, cho nên những chuyện này Lộ Doãn Chiêu đều biết. Cậu nhớ lại một lượt các thành viên của đại gia tộc “nhà họ Lộ”, trong lòng dần dần có chút chắc chắn.
“Sao thế, Chiêu Chiêu?” Lộ Tầm cúi nhìn bé con trong lòng mình. Thoáng chốc thấy em cau mày, thoáng chốc lại lắc đầu ra vẻ suy nghĩ lung lắm, anh lo em trai có chỗ nào khó chịu, bèn mở miệng hỏi.
“Có phải do cái mũ liền thân trùm kín đầu nên hơi khó chịu không?” Doãn Tụng ngồi ở bàn ăn ngẩng đầu nhìn hai anh em trong phòng khách, nhắc nhở một câu.
“Cũng có thể.”
Lộ Tầm liền đưa tay tháo mũ trùm xuống. Hai cái tai gấu trúc phía trước vừa cởi ra, mái tóc đen mềm mượt của Lộ Doãn Chiêu lập tức dựng đứng cả lên vì tĩnh điện.
Nhìn bộ dạng như chú mèo con xù lông, lại kết hợp với vẻ mặt ngốc nghếch của em trai, Lộ Tầm nhịn không được bật cười.
Trong lòng dâng lên một cảm giác mềm mại, anh cúi xuống hôn nhẹ lên mái đầu ấy.
Lộ Doãn Chiêu hoàn toàn không đề phòng, bị thần tượng hôn một cái, mặt liền đỏ bừng, vội vàng đưa tay che chỗ vừa bị hôn. Cậu suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.