Chương 5

A a a a a! A a a a a a a!

Bị nữ thần tận mắt nhìn thấy mình tè dầm, cậu chỉ muốn đâm đầu chết ngay trên đậu hũ cho xong!

Đúng lúc ấy, bên ngoài phòng vang lên một giọng nam trầm thấp:

“Mẹ, bữa sáng chuẩn bị xong rồi ạ.”

“Ôi, A Tầm, con đừng đi. Con lại đây giúp mẹ lấy một miếng tã giấy ở tầng hai của giá kìa.”

Doãn Tụng vừa dứt lời, ngoài cửa liền có một chàng thanh niên thò nửa người vào:

“Chiêu Chiêu tỉnh rồi ạ? Hôm nay dậy sớm thế?”

Nhìn gương mặt tuấn mỹ không tì vết trước mắt, đồng tử Lộ Doãn Chiêu chấn động dữ dội.

Miệng còn nhanh hơn đầu óc, cậu bật thốt lên một cái tên:

“Lục Tầm!”

Đây chẳng phải ảnh đế Lục Tầm sao? Không thể nào sai được!

Anh ấy, anh ấy đang ở ngay trước mặt mình, gần đến vậy...

Mình... mình... mình có thể nắm tay anh ấy không?

Trong lòng Lộ Doãn Chiêu lúc này ngoài tiếng “A a a” gào thét loạn xạ thì chẳng còn từ ngữ nào khác có thể diễn tả nổi cảm xúc.

Cậu vốn là fan điện ảnh cuồng nhiệt của Lục Tầm, tất cả phim anh đóng cậu đều đã xem.

Thần tượng đột ngột xuất hiện trước mắt, sự chấn động quá mức mãnh liệt như pháo hoa nổ tung trong đầu, làm Lộ Doãn Chiêu choáng váng cả người.

Chưa kịp hoàn hồn thì chóp mũi nhỏ xíu của cậu đã bị gõ nhẹ một cái.

“Nhóc con, phải gọi là anh trai. Anh là anh cả của em đấy!” Lục Tầm cầm tã giấy đi tới, cười cười nói.

Ngay cả Doãn Tụng cũng kinh ngạc:

“Chiêu Chiêu thế mà lại gọi được tên con, ai dạy vậy nhỉ?”

Hai mẹ con hoàn toàn không nhận ra rằng trong miệng Lộ Doãn Chiêu, cái tên “Lục Tầm” kia căn bản không phải là “Lộ Tầm” mà họ nghĩ.

“Không chắc lắm. Hôm qua con vừa đóng máy về nhà nghỉ ngơi. Mấy năm nay bận quá, ngoài mấy dịp lễ tết ra thì cũng chẳng có mấy khi tiếp xúc với Chiêu Chiêu.” Lộ Tầm buông tay, thản nhiên mở tã mới ra: “Con đoán chắc là thằng tư nói năng bừa bãi nên Chiêu Chiêu học theo thôi.”

“Cũng có khả năng lắm. A Trừng dạo này đúng tuổi phản nghịch, thường xuyên hỗn hào. Chiều nó về, mẹ phải nói chuyện đàng hoàng với nó mới được.”

Doãn Tụng vừa nói vừa thành thạo đặt bình sữa đã cạn sang một bên, lột bỏ chiếc tã đã ướt sũng. Bà nhấc đôi chân mập mạp như củ sen của bé con lên, lau sạch bằng khăn ướt, rồi nhanh chóng thay tã mới.

Một loạt động tác trơn tru như nước chảy mây trôi. Sau cùng, bà còn vỗ nhẹ mông Lộ Doãn Chiêu một cái:

“Giỏi lắm, Chiêu Chiêu, giờ lại thơm tho rồi! Thay quần áo xong, chúng ta ra phòng khách chơi nhé!”