Lộ Doãn Chiêu: “?”
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì thế này?
Ba câu hỏi ấy đồng loạt hiện lên trong đầu khi cậu vừa uống ngụm sữa đầu tiên.
Cũng nhờ vậy, cậu mới có thời gian nhìn kỹ hoàn cảnh xung quanh... và cả người trước mặt.
Phòng ốc rộng rãi sáng sủa được trang trí đơn giản nhưng ấm áp, khiến người ta thấy dễ chịu. Cái giường ghép dài hơn bình thường, một phần ba chỗ nằm được trải chăn trẻ em, trên đầu giường đặt chiếc gối mèo hoạt hình dễ thương, xung quanh bày đầy thú bông bạn ngủ.
Rõ ràng nơi này được bố trí riêng để tiện cho người lớn chăm trẻ con.
Lộ Doãn Chiêu ngẩn người nhìn bàn tay nhỏ xíu đang ôm chặt bình sữa. Từng ngón tay mềm mịn như măng non mới mọc, trắng trẻo mũm mĩm, nắm lại thì y như chiếc bánh bao trắng tròn mềm mại.
Cảnh tượng hoang đường này khiến cậu suýt nữa tin rằng mình đã biến thành trẻ con thật.
Không thể nào... chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ.
Nếu không thì làm sao giải thích được việc hiện tại bản thân đang nằm trong lòng Ảnh hậu Doãn Tụng, còn được chị ấy đút sữa cho uống?
Cái này nghe có hợp lý không chứ?
Trong thế giới trẻ con, mọi thứ đều bị phóng đại.
Thành giường vây ba mặt, trong mắt Lộ Doãn Chiêu chẳng khác gì bức tường cao vời vợi.
Cậu nhìn đôi chân ngắn mũm mĩm của mình, càng chắc chắn rằng cho dù có đứng lên thì cũng chẳng trèo ra ngoài được.
Mãi đến khi bình sữa sắp cạn, đại não của Lộ Doãn Chiêu mới từ từ hoạt động lại.
Nãy giờ cậu còn lén nhéo thử bắp đùi mình, đau thật nha.
Độ ấm của sữa, độ ẩm nơi mông, sự mềm mại từ vòng tay ôm của người phụ nữ sau lưng. Tất cả đều thật đến mức nhắc nhở cậu rằng đây có lẽ không phải là mơ.
Vậy nghĩa là... cậu đã xuyên thành con trai của đại minh tinh Doãn Tụng?
Doãn Tụng năm xưa nhờ giọng hát ngọt ngào và những ca khúc kinh điển mà thu hút vô số fan yêu nhạc, dù sau này gần như rút lui khỏi giới giải trí, nhưng đến tận bây giờ giới trẻ vẫn tôn bà như nữ thần.
Nhưng từ trước tới nay, Lộ Doãn Chiêu chưa từng đọc được tin bát quái nào nói rằng Doãn Tụng có con nhỏ nha!
Ngay lúc đầu óc còn đang ra sức phân tích, CPU trong đầu cậu suýt nữa muốn bốc khói, thì đột nhiên cậu cảm thấy hạ thân lành lạnh...
“Ai da, bảo bối tè đầy ra rồi à? Vừa nãy mẹ không chú ý, giờ để mẹ thay nhé.”
Nhìn Doãn Tụng kéo mép tã giấy ra kiểm tra, còn cúi sát lại nhìn nhìn ngửi ngửi, Lộ Doãn Chiêu thấy xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy.