Chương 3

Thế nhưng từng gương mặt quen thuộc trước mắt lại khiến cậu vừa kích động vừa hưng phấn. Dù trước giờ chưa từng chính thức “đu idol”, nhưng trong lòng cậu vẫn có một giấc mơ được gần gũi thần tượng.

Nghĩ rằng đây chỉ là giấc mơ, Lộ Doãn Chiêu thấy cho dù có hoang đường đến đâu thì cũng chẳng sao.

Dù sao hiện thực chẳng thể gặp được họ, vậy mà trong mơ lại thấy được những minh tinh ấy, thật ra cũng rất tốt rồi.

...

“Ưʍ...” Khó chịu quá.

Muốn đi tiểu...

Lộ Doãn Chiêu bị cơn buồn tiểu làm nghẹn đến tỉnh mơ màng. Ý thức đã dần tỉnh táo, nhưng mắt thì vẫn chưa mở ra được.

Cậu định chống tay lật người dậy, nào ngờ vừa hơi dùng sức, “cửa xả” kia lập tức mở toang, một dòng ấm nóng tuôn ra ngoài.

Mười mấy giây trôi qua, cảm giác căng tức biến mất, nhưng Lộ Doãn Chiêu thì cứng đờ.

Lộ Doãn Chiêu: “...”

?

Không phải chứ! Cái cảm giác này... chẳng lẽ...

A a a a a a!

Tiểu rồi! Tiểu thật rồi! Quần ướt nhẹp!

Bị sự cố “mất kiểm soát” này dọa choáng váng, Lộ Doãn Chiêu giật mình bắn dậy như cá gặp nước.

Cậu đường đường là một thanh niên hai mươi tuổi, sao lại có thể đái dầm được chứ?

Không lẽ bàng quang gặp vấn đề rồi?

Phản ứng đầu tiên của Lộ Doãn Chiêu chính là nghĩ cơ thể mình có vấn đề. Khi còn nhỏ sống ở trại trẻ mồ côi, cậu cũng hiếm khi tè dầm, giờ rõ ràng đâu phải đứa bé ba tuổi, sao lại chẳng có nổi chút kiểm soát nào?

Cậu vừa khϊếp sợ vừa hoảng loạn, còn mang theo cả xấu hổ, tức giận và cực kỳ quẫn bách.

Vì mới tỉnh dậy, đầu óc Lộ Doãn Chiêu vốn mơ màng, lại bị chuyện đái dầm làm cho hóa đá tại chỗ. Cậu hoàn toàn không để ý rằng nơi mình đang ở căn bản không phải căn phòng nhỏ thuê tạm bợ hôm qua nữa.

Bên tai bỗng vang lên một giọng nói dịu dàng:

“Ô kìa, Chiêu Chiêu tỉnh rồi sao?”

Cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ dịu dàng bước vào, trong tay còn cầm một bình sữa nhỏ.

Chỉ thấy đối phương thuần thục lắc lắc bình, còn nhỏ một giọt sữa lên mu bàn tay để thử độ ấm.

“Hôm nay con tỉnh dậy mà không khóc sao, bảo bối của mẹ giỏi quá!”

Trong lúc Lộ Doãn Chiêu còn tròn mắt, ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, người phụ nữ đã ngồi xuống bên giường, đưa tay kéo cậu nhóc đang ngồi ngẩn người vào lòng, rồi thuận tay đặt bình sữa bên miệng cậu.

Như thể có ma lực, vừa ngửi thấy mùi sữa, Lộ Doãn Chiêu theo bản năng cúi đầu cắn lấy núm cao su rồi tự động mυ"ŧ, động tác thành thạo đến mức như thể đã làm vô số lần.