Chương 2

Lộ Doãn Chiêu chợt hiểu tại sao truyện này lại hot đến thế.

Thử nghĩ mà xem: nếu người đọc vô thức nhập vai vào nhân vật chính, mà người nhà của nhân vật ấy lại vừa khéo đều là thần tượng của chính họ thì...

Xin lỗi, chứ khóe miệng ai cũng phải cong lên mất thôi.

Lộ Doãn Chiêu vừa đọc vừa lướt, hoàn toàn không nhận ra mình đã sớm bị câu thành nụ cười nhỏ nơi khóe môi.

Tuy trước giờ cậu chưa từng “truy tinh” ở ngoài đời, nhưng cũng có nghệ sĩ mình thích, chỉ là luôn qua màn hình mà thôi.

*Truy tinh: Đu idol.

Trong mắt cậu, minh tinh là tồn tại xa vời, cả đời này chắc chẳng có cơ hội chạm tới.

Nếu một ngày nào đó, thần tượng đứng ngay trước mặt mình, có lẽ cậu sẽ cảm thấy không chân thực.

...

Lộ Doãn Chiêu cứ thế đọc đến tận hai giờ sáng. Cổ lúc này đã cứng đờ, mắt cũng mỏi nhừ.

Nội dung truyện quá dài, cậu mới chỉ xem được một phần ba, mí mắt đã bắt đầu rụp xuống.

Khi cơn mệt mỏi ập đến, tay cậu buông lỏng, điện thoại còn nằm trong lòng bàn tay, đôi mắt khép lại, cả người chìm vào giấc ngủ.

Trong căn phòng ngủ thuê chật hẹp, thiếu niên an tĩnh nằm ngủ, gương mặt tuấn tú, chỉ còn màn hình điện thoại phát ra ánh sáng mỏng manh nhàn nhạt.

Giao diện vẫn dừng lại ở đoạn nội dung cuối cùng mà Lộ Doãn Chiêu đọc trước khi ngủ.

Phía dưới là một bình luận của độc giả.

[Tác giả đại đại, làm ơn cho nhân vật chính một bạn công đi! Tôi muốn đọc!]

Chủ tus trả lời bình luận đó, ngữ khí đầy hàm ý:

[Sẽ có thôi, bảo bối Chiêu Chiêu của chúng ta, nhất định sẽ rất hạnh phúc! (☆u☆ )]

Một lúc lâu sau, điện thoại tự động tắt pin, căn phòng chìm hẳn vào bóng tối.

Trong cơn ngủ say, Lộ Doãn Chiêu nằm mơ.

Cậu mơ thấy những minh tinh mình yêu thích từng người cầm bút, xếp hàng ký tên cho cậu, còn chụp ảnh chung cùng cậu nữa.

Trong mơ, cậu lại hóa thành một NPC vô cảm, nhàn nhạt nói với dàn minh tinh đang xếp hàng ký tên:

“Người tiếp theo.”

“Sau khi ký xong, xin tự động di chuyển đến khu chụp ảnh chung để chờ.”

Những câu nói kiểu này, bình thường cậu nào có thể thốt ra, vậy mà trong mơ lại hợp lý vô cùng.

Lộ Doãn Chiêu cảm giác như mình đang làm việc trong một “Dreamworks của minh tinh”, còn cậu thì là quản lý, tất cả minh tinh muốn “xuất xưởng” đều phải qua tay cậu ký duyệt, mà cách ký duyệt chính là... chụp ảnh chung với cậu.

Thật nực cười, quá mức hoang đường, thậm chí có chút quỷ dị.