“Ừm... chỉ là trước đây học chung mấy ngày, có nói chuyện vài câu thôi. Người cũng biết mà, trước đây nàng ấy đã giúp ta, giờ gặp lại cũng nên chào hỏi một tiếng.”
Đôi môi đỏ của Yến Từ Vân hơi mím lại, không nói gì thêm.
Không hiểu sao, Kỳ Ý Mỹ cảm thấy y có vẻ không vui.
“Ngươi làm gì vậy!? Tứ ca ca là ca ca của ta!”
Giọng nói trong trẻo, mềm mại của một tiểu nữ hài mang theo sự tức giận. Kỳ Ý Mỹ nhìn theo tiếng nói, thấy công chúa Quỳnh Nguyệt vừa vào cửa đã chạy vội tới, một tay kéo Tứ hoàng tử Yến Từ Lam lại, ánh mắt đầy địch ý nhìn chằm chằm Đường Thi Vận.
Thì ra vừa rồi Kỳ Ý Mỹ vừa đi, Tứ hoàng tử đã đến nói chuyện với Đường Thi Vận. Cảnh này vừa hay bị công chúa Quỳnh Nguyệt vào sau cùng nhìn thấy.
Tiểu nữ hài thấy vị huynh trưởng thường ngày thương mình nhất lại đang dịu dàng nói chuyện với một cô nương khác, đặc biệt cô nương này còn là người đã đắc tội với mình, lòng chiếm hữu không khỏi trỗi dậy. Thân hình nhỏ bé che Tứ hoàng tử ở phía sau, bướng bỉnh trừng mắt nhìn Đường Thi Vận cao hơn mình nửa cái đầu.
Trong học đường chỉ có hai người họ là nữ nhi, nhưng Đường Thi Vận chỗ nào cũng hơn nàng ta một bậc. Bất kể là ăn nói, làm việc, hay tài năng, học vấn, nàng ấy thứ gì cũng xuất sắc, ai ai cũng luôn miệng khen ngợi.
Với một người từ trước đến nay luôn là nữ nhi được sủng ái nhất trong cung như công chúa Quỳnh Nguyệt, trong lòng cảm thấy rất hụt hẫng. Nhưng oái oăm thay, dù là phụ hoàng hay mẫu hậu, những người luôn yêu chiều nàng ta, lần này cũng không còn thiên vị nàng nữa.
Thậm chí, ngay cả tứ ca ca cũng có cảm tình khó nói với Đường Thi Vận.
Công chúa Quỳnh Nguyệt càng nghĩ càng thấy tủi thân, đôi mắt to ngấn lệ, mũi cũng đỏ ửng lên, giọng điệu hung hăng nói: “Nữ nhi của An Dũng Hầu thì sao chứ? Ta còn là nữ nhi của hoàng đế đây này! Ta nói cho ngươi biết, bọn họ đều muốn lấy lòng ngươi, nhưng ta không sợ ngươi. Tứ ca ca là của ta, nếu ngươi dám giành, ta sẽ, ta sẽ xé nát ngươi!”
Đến cuối câu, giọng nói đã mang theo tiếng nấc. Tứ hoàng tử Yến Từ Lam bất đắc dĩ thở dài, lấy khăn tay trong lòng ra lau nước mắt cho muội muội, dịu dàng khuyên nhủ: “Trẻ con không được nói những lời khó nghe như vậy. Ngoan, đừng khóc nữa.”
Đường Thi Vận có chút bất đắc dĩ cười một tiếng, rõ ràng không để bụng lời la lối của công chúa Quỳnh Nguyệt. Nàng ấy lắc đầu, đang định bước đi thì Yến Từ Lam khẽ động người, chặn đường nàng lại, trên mặt mang theo chút áy náy, ôn tồn nói: “Thi Vận, muội đừng giận, ta thay nó xin lỗi muội.”
Đường Thi Vận cười trấn an hắn, rồi nhìn tiểu nữ hài đang ôm chặt vạt áo hắn không chịu buông trong lòng, nói: “Tứ điện hạ chăm sóc công chúa là được rồi, ta không sao.”
Nói rồi, Đường Thi Vận đi về chỗ của mình. Yến Từ Lam lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng ấy, hàng mày hơi chau lại, có mấy phần phiền muộn.
Khoảng nửa nén hương sau, Cao thái phó bước vào. Công chúa Quỳnh Nguyệt đã được Tứ hoàng tử và mấy cung nhân dỗ dành xong, tính tình tiểu công chúa vốn đến nhanh đi cũng nhanh, khi thấy Cao thái phó, lại trở thành một tiểu công chúa cười ngọt ngào.