Quỳnh Nguyệt công chúa bực bội dậm chân, con bướm xanh trên đầu cũng nhảy theo. Giọng nói non nớt đặc trưng của tiểu nữ hài xen lẫn tiếng nức nở: “Ta không muốn! Vương ma ma, ta không muốn đi học, ta không đi đâu!”
Xem ra tiểu nữ hài này đang dỗi dằn không muốn đi học, không biết Vương ma ma kia đã dùng lý do gì để dụ đến đây.
Vương ma ma lấy khăn mềm trong tay áo ra cẩn thận lau nước mắt cho tiểu công chúa, nhưng Quỳnh Nguyệt lại càng thêm ấm ức, dần dần khóc toáng lên.
Vương ma ma bất lực, ngẩng đầu thở dài, nhìn Kỳ Ý Mỹ bên cạnh rồi kéo Quỳnh Nguyệt công chúa sang một bên, nhẹ nhàng dỗ dành một hồi lâu, Quỳnh Nguyệt mới dần nín khóc.
Hai chủ tớ lại nói chuyện một lát. Tính tình Quỳnh Nguyệt công chúa đến nhanh mà đi cũng nhanh, không biết Vương ma ma đã nói gì mà cuối cùng lại chọc cho nàng ta bật cười, xem ra đã không sao nữa.
Kỳ Ý Mỹ thở phào nhẹ nhõm, đang định tiến lên hành lễ với công chúa thì Quỳnh Nguyệt đã chú ý đến nàng trước.
Đôi mắt to của tiểu nữ hài trừng về phía nàng, mặt lại đỏ bừng vì tức giận, ngón tay mập mạp chỉ thẳng vào Kỳ Ý Mỹ, hậm hực nói: “Ma ma, người này vừa rồi định ôm ta, chặt tay hắn cho ta!”
Cái gì??
Kỳ Ý Mỹ mặt đầy dấu chấm hỏi, chớp chớp mắt, đưa tay lên cung kính hành lễ, có chút bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi công chúa đột nhiên từ trong chạy ra, hạ thần né không kịp nên bị công chúa đυ.ng phải, tuyệt đối không có hành động nào khác. Hạ thần chỉ là con của ngoại thần, có cho mười lá gan cũng không dám bất kính với công chúa.”
Quỳnh Nguyệt công chúa lại đang lúc nổi nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng, lớn tiếng quát Kỳ Ý Mỹ: “Rõ ràng là ngươi! Ngươi, ngươi biết ta là công chúa thì phải lập tức tránh ra chứ!”
Kỳ Ý Mỹ thầm than, tiểu công chúa này trông hoạt bát đáng yêu mà sao tính tình lại ngang ngược đến thế, động một chút là đòi chặt tay người khác.
“Nếu hạ thần lập tức tránh ra, chẳng phải công chúa sẽ bị ngã bị thương sao...”
Quỳnh Nguyệt nói không lại nàng, trong lòng càng tức, chu đôi môi nhỏ nhắn ra, nói: “Ngươi còn ngụy biện! Vương ma ma, sao còn chưa cho người lôi hắn xuống!”
Vương ma ma liếc nhìn trang phục của Kỳ Ý Mỹ từ trên xuống dưới, nghĩ rằng hôm nay chỉ có nhi tử của Kỳ thừa tướng là một mình đến học đường, lập tức đoán ra thân phận của nàng.
Đang định khuyên giải tiểu công chúa vốn đã quen được chiều chuộng của mình, thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Tam hoàng tử Yến Từ Dương và Tứ hoàng tử Yến Từ Lam cùng thư đồng của mình xuất hiện ở cổng Tư Xa Đường.
Hai vị hoàng tử này một người thì rạng rỡ như ánh mặt trời, một người thì ôn hòa nho nhã, tính cách khác biệt, ngày thường cũng bằng mặt không bằng lòng.
Tam hoàng tử Yến Từ Dương nhìn tình hình trước mắt, đoán chừng là biểu đệ của mình đã không cẩn thận chọc phải vị công chúa ruột ranh ma này, bây giờ đang bị làm khó dễ.
Quay người ra lệnh cho hai thư đồng ra ngoài chờ, Yến Từ Dương nở nụ cười, nói với Quỳnh Nguyệt công chúa: “Quỳnh Nguyệt, đây là biểu đệ của ta bên nhà họ Kỳ. Tất cả đều là người một nhà, nó mới vào cung, nếu có chỗ nào đắc tội, ta sẽ bắt nó xin lỗi muội.”