Chương 18

Kỳ Ý Mỹ theo cung nhân đến nơi ở của mình. So với tẩm cung xa hoa của Lục hoàng tử, nơi này nhỏ hơn nhiều, nhưng bên trong vẫn giữ phong cách đơn giản mà tinh xảo của điện Kiến Vân. Nàng nhìn quanh một lượt, cảm thấy rất hài lòng.

Ngồi trên chiếc giường mềm mại, thoải mái, nàng đưa tay sờ sờ chăn nệm. Hôm nay hết gặp Hoàng đế, Thái hậu, rồi lại bị bắt quả tang nhìn trộm Lục hoàng tử. Bây giờ nàng chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi một lát.

Vừa định duỗi chân cởi giày, nàng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. Là người của Mai Tử Dật đến.

“Công tử, tiểu thái giám mà Thừa tướng đại nhân phái đến hầu hạ ngài vừa được đưa tới. Cung nữ của viện này cũng đến cùng lúc, ngài có muốn gặp họ không?”

Đây đều là những người sẽ theo hầu mình trong nhiều năm tới, đương nhiên phải gặp.

Kỳ Ý Mỹ thu tay lại, ngồi thẳng người, nói: “Cho họ vào đi.”

Thái giám kia dẫn hai đứa trẻ trạc tuổi nàng vào, một nam một nữ, mặc trang phục của thái giám và cung nữ.

Tiểu nữ hài trông trắng trẻo, sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa. Tiểu nam hài thì gầy hơn một chút, ánh mắt lanh lợi, trông có vẻ hoạt bát.

Hai người họ quỳ xuống hành lễ chủ tớ với nàng.

Kỳ Ý Mỹ nghĩ tiểu thái giám này là người của phụ thân, lát nữa cần phải nói chuyện riêng, nên trước tiên nhìn về phía tiểu cung nữ, hỏi: “Ngươi tên gì?”

Tiểu cung nữ cúi đầu kính cẩn đáp: “Tiểu nữ tên là Bảo Quyên.”

Kỳ Ý Mỹ gật đầu, rồi ánh mắt chợt khựng lại, cảm thấy có gì đó không đúng.

Bảo Quyên?? Sao lại có cảm giác như đã nghe thấy ở đâu rồi...

Nàng sờ cằm, cẩn thận hồi tưởng một lúc.

Tiểu cung nữ tên Bảo Quyên thấy chủ tử mới không lên tiếng, nhất thời không biết mình có làm sai điều gì không, bèn đứng đó run rẩy, trong mắt lộ vẻ căng thẳng và khó hiểu, lặng lẽ liếc nhìn vị thái giám trẻ tuổi bên cạnh.

Thái giám thấy Kỳ Ý Mỹ ngồi trầm tư, trong lòng cũng có chút thấp thỏm, đắn đo một lúc rồi cười nói: “Công tử, tiểu cung nữ này mới vào cung đầu năm nay. Mai công công nghĩ tuổi tác của nó gần với ngài, người cùng trang lứa có lẽ sẽ hiểu ý ngài hơn, nên mới phái đến đây. Nếu ngài không thích, nô tài sẽ thưa lại với Mai công công, lập tức đổi người khác cho ngài.”

Lúc này, Kỳ Ý Mỹ chợt “À” một tiếng, đã nhớ ra.

Bảo Quyên, chẳng phải là tên của cung nữ bên cạnh một nữ phụ độc ác trong một bộ phim cung đấu nổi tiếng mà nàng từng xem ở kiếp trước sao? Nhắc đến lại nhớ, còn có một câu thoại rất nổi tiếng nữa.

Bảo Quyên, Bảo Quyên, cổ họng của ta!

Nghĩ đến đây, đầu Kỳ Ý Mỹ đầy vạch đen, cảm thấy mình không tài nào gọi hai chữ "Bảo Quyên" ra khỏi miệng được. Cái tên này đặt trong bối cảnh cổ trang, khiến nàng có cảm giác mình như bị xuyên không vào vai nữ phụ độc ác kia trong một giây.

Không được, không được, nàng không muốn chết thảm như nữ phụ đó đâu.

Nghĩ vậy, Kỳ Ý Mỹ nhìn về phía tiểu cung nữ, cười thân thiện, nói: “Ngươi tên Bảo Quyên đúng không?”

Tiểu cung nữ gật đầu, đáp: “Thưa công tử, đúng vậy ạ. Chữ ‘bảo’ trong ‘trâu báu’, chữ ‘quyên’ trong ‘quyên tú’ ạ.”

Ồ, ra là không cùng một chữ, nhưng đọc lên thì giống hệt.

“Ai đặt tên cho ngươi vậy, người nhà à?”

“Tên gốc của tiểu nữ là Ngưu Tiểu Hồng. Lúc vào cung, Mai công công nói tên này hơi quê mùa, nên đã đổi thành Bảo Quyên.”

Cái này... đúng là một cái tên rất bình dân.

Kỳ Ý Mỹ thăm dò: “Vậy... nếu bảo ngươi dùng lại tên cũ, ngươi có bằng lòng không?”

Tiểu cung nữ vội gật đầu: “Bằng lòng, bằng lòng ạ!”

Kỳ Ý Mỹ lại nhìn về phía vị thái giám trẻ tuổi, hỏi: “Tên là do Mai công công đổi, ta muốn đổi lại, có được không?”