Chương 17

“Ngươi ra ngoài trước đi, gọi Tử Dật vào giúp ta.”

Kỳ Ý Mỹ thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn Yến Từ Vân, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của y tái nhợt, yếu ớt dựa vào đầu giường. Rõ ràng là dáng vẻ của một mỹ nhân đáng thương, nhưng quanh thân lại toát ra vẻ lạnh lùng xa cách, khiến người ta nhìn mà không dám lại gần.

Thái độ đuổi người của Yến Từ Vân đã quá rõ ràng. Kỳ Ý Mỹ cúi chào y, làm một lễ chính thức của bề tôi, rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc ra cửa vừa hay gặp Mai Tử Dật trở về. Thấy Kỳ Ý Mỹ vén rèm bước ra với vẻ mặt ưu tư, hắn ta cứ ngỡ bên trong có biến cố gì, trong mắt lộ rõ vẻ căng thẳng, tiến lên hỏi: “Có phải Lục điện hạ có gì không ổn không?”

Kỳ Ý Mỹ trong lòng hối hận vì đã tự ý vào trong, giờ thấy Mai Tử Dật cũng không muốn nói nhiều, chỉ đáp: “Không có gì, Lục điện hạ đã tỉnh, ta cũng đã bái kiến người. Giờ ta về lại chỗ ở của mình trước, phiền Tử Dật cho người đưa ta qua đó.”

Mai Tử Dật gọi một tiểu thái giám đưa Kỳ Ý Mỹ đi, rồi quay người vào trong. Hắn ta thấy Yến Từ Vân nhỏ bé nằm dựa vào giường, mềm mại như một tinh linh nhỏ bị thương, vừa xinh đẹp lại vừa mong manh.

“Không ngờ lần này điện hạ tỉnh nhanh như vậy, là Tử Dật sơ suất, không kịp ở bên cạnh hầu hạ điện hạ.”

Yến Từ Vân vẫn giữ vẻ thanh cao như thể không quan tâm đến vạn vật trên đời, lắc đầu nói: “Không sao.”

Có lẽ vì đã lâu không gặp người ngoài, trong đầu Yến Từ Vân lại bất giác hiện lên đoạn đối thoại vừa rồi với Kỳ Ý Mỹ.

“Tử Dật, vừa nãy ta hỏi Kỳ Ý Mỹ vì sao lại vào đây, ngươi đoán hắn trả lời thế nào.”

Mai Tử Dật suy nghĩ một lúc, ôn tồn nói: “Tử Dật không biết.”

“Hắn ta nói, hắn ta đuổi theo một con muỗi vào đây.”

Mai Tử Dật không nhịn được cười khẽ hai tiếng, nói: “Kỳ tiểu công tử so với trước đây, quả thực thú vị hơn nhiều.”

Yến Từ Vân nhìn hắn ta nói: “Ngươi cũng cảm thấy hắn không giống trước đây sao?”

“Đúng là không giống... Nhưng hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, điện hạ và hắn lại lâu rồi không gặp, có chút thay đổi cũng là bình thường. Ta nghe người bên Tam hoàng tử nói, tính tình của Kỳ Ý Khang công tử cũng khác trước, chững chạc hơn nhiều.”

Nói rồi, Mai Tử Dật ôn hòa cười, nhỏ giọng: “Nhưng tướng mạo của tiểu công tử nhà họ Kỳ thật sự ngày càng xuất chúng. Sau này khi điện hạ khỏe lại, hai người đứng cạnh nhau, quả thật là một khung cảnh vô cùng đẹp mắt.”

Đôi mày thanh tú của Yến Từ Vân khẽ chau lại, nhưng cũng không lên tiếng phản bác.

Mai Tử Dật nhìn sắc mặt tái nhợt, vô thần của Yến Từ Vân, nghĩ đến nồi thuốc đang sắc, lại nói: “Đúng rồi, thuốc lúc trước điện hạ uống vào đều nôn ra cả. Ta đã cho cung nhân đi sắc thang mới, điện hạ nên uống thêm một chút. Thuốc này có thể giúp tỉnh táo, sáng mắt, điện hạ uống vào cũng sẽ dễ chịu hơn.”

Yến Từ Vân quả thật đang rất khó chịu, liền gật đầu. Mai Tử Dật bèn ra ngoài bưng thuốc.