“Ký chủ, còn bốn mươi phút nữa là cô sẽ chết! A a a!” Trong đầu Nhạn Thính Thính vang lên ba tiếng báo động, sau đó giống như đồng hồ, tiếng kim giây tích tắc không ngừng lặp lại trong đầu cô.
Nhạn Thính Thính ngẩn người một lúc.
Khoan đã, sao lại có cả đồng hồ đếm ngược tử vong? Làm cái trò này chẳng lẽ muốn tiễn cô đi một đoạn sao?
Chỉ là bây giờ không phải lúc để bận tâm những chuyện này. Xung quanh ngoại trừ hướng cô vừa đến khá yên tĩnh, các hướng khác đều có không ít zombie tràn tới.
Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, lại cố tình để lại cho cô một con đường sống rõ ràng như thế, chắc chắn có bẫy.
Cô suy nghĩ một chút rồi bẻ lái gấp, đi vào một con hẻm nhỏ khuất, bỏ xe lại, chạy vào một cửa hàng đang mở toang qua cửa phụ bên hông.
Giải quyết xong mấy con zombie trong cửa hàng, Nhạn Thính Thính nhanh chân bước lên lầu, từ cửa sổ bên hông tầng hai, dùng dây leo liên tiếp lướt qua hai cửa hàng mới dừng lại.
Sau đó cô trốn sau rèm cửa, cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài. Nhạn Thính Thính nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường, phía trước mấy bầy zombie quả nhiên có người cố ý dụ dỗ.
Bầy zombie theo tiếng động, rất nhanh đã cùng lúc tràn vào con hẻm nhỏ mà Nhạn Thính Thính vừa đậu xe.
Sau khoảng hai mươi phút dài đằng đẵng, zombie không thu hoạch được gì, từ từ rút ra khỏi con hẻm đó.
Hai bóng đen lướt qua rất nhanh đã dụ zombie đi nơi khác, sau đó mười mấy người đàn ông cầm dao gậy từ siêu thị đối diện đi ra.
Nhạn Thính Thính liếc mắt đã thấy người đàn ông vạm vỡ hai tay đút túi ở giữa. Gã nghênh ngang đi ở giữa, đôi mắt lộ vẻ tinh ranh và độc ác.
Nếu không đoán sai, người này chính là kẻ cầm đầu.
“Hệ thống, biết có mấy dị năng giả không?” Nhạn Thính Thính bình tĩnh giao tiếp với Tiểu Nguyên trong đầu.
“Có mười dị năng giả cấp một, một dị năng giả cấp hai. Dị năng giả cấp hai đó ký chủ không phải là đối thủ, hay là ký chủ trốn vào không gian đi!” Hệ thống bị sự bình tĩnh của Nhạn Thính Thính làm dịu đi sự lo lắng.
Cùng lắm thì ký chủ trốn vào không gian, họ có hack mà, sợ gì chứ?
“Cướp tiền của người khác như gϊếŧ cha mẹ người ta, tôi và họ có thù sâu như biển máu đấy hệ thống ạ.” Đôi mắt trong veo của Nhạn Thính Thính nhìn chằm chằm vào mười mấy người đó, cẩn thận chú ý hướng đi của họ.
Đồ của cô không dễ lấy như vậy đâu.
Còn hơn hai mươi phút nữa là Nhạn Thính Thính sẽ chết, cô đột nhiên lên tiếng: “Người đàn ông ở giữa là dị năng giả cấp hai phải không?”
“Đúng là gã, ký chủ sao cô biết.”
Nhạn Thính Thính cong môi: “Đương nhiên là dùng đầu ngón chân mà nghĩ ra rồi!”
“Đại ca, không có ai.” Hai người đàn ông cầm gậy kiểm tra xung quanh xe một vòng, nói với Trương Chí Minh ở giữa.
Người đàn ông vạm vỡ tinh ranh, tức Trương Chí Minh, gật đầu, ngẩng đầu nhìn lên, cười ngạo mạn: “Hôm nay cũng để anh em chơi trò mèo vờn chuột.”
Một đám người cười phá lên: “Đại ca nói phải!”
Nhạn Thính Thính cũng lớn tiếng lảm nhảm với hệ thống trong đầu: “Hệ thống à, có nghe qua câu chuyện ôm cây đợi thỏ chưa.”
“Chưa ạ! Có thỏ ăn không?” Tiểu Nguyên có chút không hợp tác.
Nhạn Thính Thính: “...” Đàn em nhà mình có vẻ không chịu tung hứng nhỉ!