Đều tại Nhạn Thính Thính, nếu không cô ta đã không bị nhốt trong đồn cảnh sát lâu như vậy, bỏ lỡ thông tin quan trọng, rơi vào tình cảnh này.
Cô ta phải ra ngoài, nếu không dù có thức tỉnh dị năng, cũng sẽ chết đói ở đây.
Tưởng Tâm Nguyệt cảm nhận được luồng sức mạnh yếu ớt trong cơ thể, lòng tin lại tăng thêm vài phần. Cô ta nén sự ghê tởm, cầm cây lau nhà ở góc, run rẩy nắm chặt rồi mở cửa nhà vệ sinh.
Zombie vừa thấy thịt tươi liền lao về phía Tưởng Tâm Nguyệt. Cô ta đối mặt với khuôn mặt máu thịt bầy nhầy, tim run lên, không cần biết gì nữa, vung cây lau nhà về phía zombie.
Zombie bị đánh trúng mấy cái, vẫn kiên trì lao về phía Tưởng Tâm Nguyệt. Mấy lần không thành, thấy mình sắp chết trong miệng con zombie này, Tưởng Tâm Nguyệt dồn hết sức lực, hét lên rồi vung cây lau nhà vào đầu zombie, một nhát rồi lại một nhát, mang theo hận thù trong lòng.
Máu tươi văng đầy mặt Tưởng Tâm Nguyệt, con zombie nhanh chóng bất động. Tưởng Tâm Nguyệt cũng bình tĩnh lại, chỉ là sắc mặt trắng bệch.
Chưa kịp để Tưởng Tâm Nguyệt thở phào, bên ngoài nhà vệ sinh lại vang lên tiếng động lớn hơn. Nhìn qua ánh sáng dưới khe cửa, ít nhất cũng có ba bốn con zombie. Trong mắt Tưởng Tâm Nguyệt hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Nhạn Thính Thính không biết tình cảnh của Tưởng Tâm Nguyệt. Nếu biết người luôn thuận buồm xuôi gió trong truyện gốc lại bị dồn đến mức thảm hại như vậy, chắc chắn cô sẽ mở một chai rượu trái cây hảo hạng để ăn mừng.
Hai ngày trôi qua nhanh chóng. Tính thời gian thì trùm phản diện cũng sắp đến Yến Thành rồi. Để đề phòng, cô quyết định rời khỏi Yến Thành ngay hôm nay.
Biệt thự này ở mấy ngày, được trang hoàng như một pháo đài kiên cố. Để ở đây lỡ sau này lại hời cho đám Tưởng Tâm Nguyệt thì không hay.
Nghĩ vậy, Nhạn Thính Thính vẫy tay, thu luôn biệt thự vào không gian.
Khu biệt thự cao cấp bậc nhất Yến Thành, mỗi căn đều xa hoa tinh xảo. Nhạn Thính Thính suy nghĩ một chút, chọn vài căn không có người sống sót thu vào không gian.
Sau đó, cô lại lùa đám zombie bị đuổi ra vào mấy căn biệt thự còn lại. Tuy những con zombie này cũng không làm gì được Tưởng Tâm Nguyệt nhưng những chuyện gây thêm phiền phức thì Nhạn Thính Thính rất vui lòng làm.
Xong việc, Nhạn Thính Thính lái chiếc xe việt dã đã được độ lại, men theo con đường, đi thẳng về phía nam.
Lên đến cao tốc rời khỏi Yến Thành, những chiếc xe hư hỏng nằm ngổn ngang trên đường. Nhiều chiếc bị cháy chỉ còn trơ lại khung sắt. Những con zombie với dáng vẻ xiêu vẹo ngửa khuôn mặt đầy máu me lao về phía Nhạn Thính Thính.
Nhạn Thính Thính đạp mạnh ga hết cỡ, những con zombie cản đường lập tức bị hất văng. Chiếc xe việt dã bị nhuộm một lớp máu me dày đặc.
“Ký chủ, cô định đi đâu?” Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.
“Đừng hỏi nhiều, chỉ là cứu thế giới thôi, đơn giản mà.” Nhạn Thính Thính sờ khuôn mặt xinh đẹp của mình, không trả lời câu hỏi của hệ thống.
Đương nhiên là cô đi cướp cơ duyên của Tưởng Tâm Nguyệt rồi!
Hệ thống: “...”
Số lượng zombie trên cao tốc cũng không ít, xem ra mấy ngày nay người Yến Thành trốn ra ngoài cũng rất nhiều.
Nhạn Thính Thính hạ cửa sổ xe xuống một nửa. Khi zombie ít, cô liền thúc giục dị năng, mầm xanh nhỏ vươn ra xuyên qua đầu zombie, cuộn về viên tinh thể màu tím trong não chúng.