Bên kia, Lý Phú Quý nhận được tin báo khẩn của thị vệ lập tức thúc ngựa chạy về thành. Người cũng hạ lệnh phong tỏa thành, ra lệnh quân đội lục soát toàn diện từng nhà trong Đô Lương Thành.
Thẩm Tần Nham đang ở trong tướng quân phủ cũng nghe được việc này, phái thị vệ đi theo gia nhập đội ngũ tìm kiếm.
Các thế lực tìm kiếm đến tận đêm khuya vẫn không có tin tức.
Cuộc điều tra không phân biệt này khiến bá tánh trong thành khổ không tả xiết. Nhưng Lý Phú Quý ở Đô Lương Thành xưa nay uy vọng rất cao nên dân chúng cũng đều ngậm đắng nuốt cay.
Toàn bộ tướng quân phủ trên dưới suốt đêm không ngủ. Chân trời đã bắt đầu hửng sáng. Tiểu Thúy và Liễu Hồng từ lúc biết tin đã lo lắng không yên. Hai mắt ai cũng sưng đỏ.
Lâm Ngọc Trúc đứng ở ngoài cửa sảnh nhìn ra. Suốt một ngày nàng không uống một giọt nước, không ăn không uống cứ đứng như vậy. Bàn tay nắm chặt từ sớm đã bị móng tay chính mình đâm rách. Trong mắt nàng đỏ ngầu, toàn thân tỏa ra khí lạnh lẽo ngày càng đậm.
Tiểu Thúy nhìn Lâm Ngọc Trúc lúc này không hề che giấu cảm xúc của mình cũng hơi sợ hãi.
Lý Phú Quý đằng đằng sát khí bước vào, lạnh lùng liếc Lâm Ngọc Trúc một cái. Trong lòng ông tuy biết lần này Hữu Châu mất tích hẳn là có dự mưu từ trước, nếu không sẽ không vừa về ngày hôm sau đã bị người ta bắt đi. Thế nhưng ông vẫn không nhịn được muốn giận cá chém thớt người đã đưa Hữu Châu ra ngoài là Lâm Ngọc Trúc.
Lý Phú Quý hít sâu một hơi, cố nén giận: "Ngọc Trúc nha đầu, ngươi về Lâm phủ trước đi. Ở đây cũng không giúp được gì."
"Tướng quân, chuyện của Hữu Châu ta không thể chối bỏ trách nhiệm. Ta nhất định sẽ tìm được Hữu Châu." Lâm Ngọc Trúc không hề tức giận. Nàng cúi đầu thật sâu rồi xoay người lui ra.
Tiểu Thúy còn định nói gì đó với Lâm Ngọc Trúc, vội vàng đuổi theo ra ngoài. Nhưng vừa đến cửa đã không thấy bóng dáng Lâm Ngọc Trúc đâu nữa!
Lòng Tiểu Thúy khẽ run. Con đường trước sân còn rất dài, dù chạy nhanh cũng không thể biến mất nhanh như vậy. Tuy nàng biết bà bà sau lưng có truyền thụ cho Lâm Ngọc Trúc một ít võ công nhưng không ngờ võ công của nàng ấy đã cao cường đến vậy.
Có thể dưới sự hộ tống của nàng và một đám thị vệ mà lặng lẽ không tiếng động đưa tiểu thư đi, thế lực của đối thủ xem ra không thể xem thường. Phải mau chóng báo cho lão gia và bà bà. Tiểu Thúy cũng nhanh chóng rời đi. Một tiếng huýt sáo vang lên, một con bồ câu màu xám đậm xuất hiện giữa không trung, vững vàng đậu lên vai Tiểu Thúy.
...
"Ư... ư... ư..."
Hữu Châu lúc này đang ở trong một không gian tối tăm chật hẹp. Miệng nàng bị bịt kín, tay chân cũng bị trói. Dưới thân cảm giác bốn bề đều lót nệm mềm rất dày. Dù dùng sức thế nào cũng như đá vào bông, không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Nàng khó khăn xoay đầu mới miễn cưỡng thấy phía trên đầu có mấy lỗ thông hơi, lọt vào chút ánh sáng yếu ớt. Do tư thế và không gian chật hẹp, nàng không thể nhìn thấy bất kỳ manh mối hữu ích nào. Bốn phía cũng lặng ngắt như tờ.
Hữu Châu thầm nghĩ lúc đó bên cạnh đông người như vậy. Nàng đang xem rất vui thì đột nhiên một đám người ùa vào, tách nàng và Lâm Ngọc Trúc ra.
Nàng đang định gọi Lâm Ngọc Trúc thì mũi chợt ngửi thấy một mùi hương lạ. Ở Y Cốc nhiều năm như vậy, nàng lập tức cảm thấy không ổn. Còn chưa kịp nín thở thì phía sau đột nhiên có người điểm huyệt đạo khiến nàng mê man. Tỉnh lại đã thấy mình ở nơi thế này.
Hữu Châu cũng không biết đã qua bao lâu từ khi xảy ra chuyện. Nhưng nàng đã cảm thấy rõ ràng mình hơi khô miệng khô lưỡi, hẳn là rất lâu chưa được uống nước. Bụng cũng có chút đói.
Hiện tại tình tiết đã khác xa truyện gốc rất nhiều. Nàng hoàn toàn không biết nguyên chủ có gặp phải chuyện này không. Chẳng lẽ con bướm nhỏ là nàng đây đã làm thay đổi tình tiết, khiến Tiểu Trúc không còn hận mình nữa, nhưng thế giới này vẫn muốn nàng phải chết không yên lành!
Hữu Châu đột nhiên cảm thấy bốn phía bắt đầu rung chuyển dữ dội. Nàng định tiếp tục giãy giụa thì từ lỗ thông hơi lại truyền đến một luồng hương lạ. Nàng lại mơ mơ màng màng ngất đi.
...
Lâm Ngọc Trúc dùng khinh công một mạch trở về Lâm phủ, nhanh chóng triệu Lâm Kỳ đến.
"Thế nào, có tra được là ai làm không!"
"Bẩm chủ tử, thuộc hạ đã điều tra rõ. Việc này là do Minh Lâu làm. Bọn chúng theo dõi chúng ta, nhận được tin chủ tử hồi phủ liền không thể chờ đợi mà ra tay. Tin Nhất đã tra ra mục tiêu cuối cùng của bọn chúng là đưa Lý tiểu thư đến đế đô. Hiện tại, Lý tiểu thư đã bị đưa ra khỏi biên giới Đô Lương Thành."
"Vì sao lại nhắm vào Hữu Châu trước mà không phải trực tiếp nhắm vào ta? Hay là bọn chúng có mưu đồ khác?" Lâm Ngọc Trúc khẽ nheo mắt, cảm thấy có gì đó rất không ổn.
"Chủ tử đoán đúng rồi. Mục đích của bọn chúng không chỉ có một mình ngài. Thứ mà Tần Quân Chi nhắm tới còn có hổ phù trong tay Lý tướng quân." Lâm Kỳ cười khẩy.
"Dã tâm của Tần Quân Chi không nhỏ, hoặc nên nói kẻ đứng sau hắn mưu đồ rất lớn. Tìm người tiết lộ tin tức này cho Lý tướng quân. Xem ra vũng nước đυ.c này sắp bị khuấy cho trời long đất lở rồi."