Chương 2

Trong cơn mê man, từng thước phim ký ức hiện lên trong đầu Hữu Châu. Nàng thấy được một tiểu cô nương tên Lý Hữu Châu từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến khi chập chững biết đi.

Thấy một vị mỹ phu nhân ôm tiểu cô nương nghỉ ngơi trong viện.

Thấy khi tiểu cô nương lên bốn, vị mỹ phu nhân kia bệnh nặng qua đời. Một tráng sĩ mặc áo giáp vội vã trở về ôm tiểu cô nương khóc đỏ cả mắt. Từ trong mơ nàng biết đó là cha của tiểu cô nương, một vị Tướng quân.

Thấy vị Tướng quân tráng kiện ấy vụng về dỗ dành tiểu cô nương năm tuổi, còn quỳ xuống đất làm ngựa cho nàng cưỡi, tự tay đút cơm cho nàng ăn.

Thấy tiểu cô nương sáu tuổi, có một ngày lén phụ thân Tướng quân và hạ nhân tự mình cưỡi một con ngựa nhỏ, rồi bị ngựa hất văng xuống đất, đầu đập mạnh, ngất lịm tại chỗ...

Từng cảnh tượng nối tiếp, Lý Hữu Châu nhận ra nàng đang xem lại từng chút một cuộc đời của một tiểu cô nương.

“Ưm, đau quá...”

Hữu Châu khe khẽ rêи ɾỉ. Nàng cảm giác được có một bóng đen đang gục bên mép giường. Nghe tiếng nàng, bóng người kia vội ngồi thẳng dậy.

“Nữ nhi ngoan của cha, con đau ở đâu?” Một giọng nói thô kệch đột ngột vang lên.

“Tướng quân, ngài nhẹ tay một chút! Tiểu thư bị thương ở đầu, Dương đại phu dặn không được làm kinh động.” Một giọng nói mềm mại vang lên, trong mơ hồ Hữu Châu thấy một bóng áo xanh nhạt cũng nhanh chóng xuất hiện bên giường.

Cơn đau đầu dịu bớt, Hữu Châu cuối cùng cũng mở được mắt, nhìn rõ hai gương mặt bên giường. Một người là vị tráng sĩ trong mơ, thân phận là Khai quốc Tướng quân. Người còn lại là đại nha hoàn Tiểu Thúy của Lý Hữu Châu trong giấc mơ kia.

“Ta vẫn còn đang mơ sao?” Hữu Châu vô cùng hoang mang.

“Nữ nhi ngoan, không phải mơ đâu, không phải mơ. Con còn khó chịu ở đâu, mau nói cho cha biết.” Vị Tướng quân tráng kiện cố đè thấp giọng, nhưng vẫn nghe rõ sự nôn nóng và quan tâm trong đó.

“Nữ nhi ngoan?” Hữu Châu nghi hoặc đưa tay lên định day day thái dương, mong giảm bớt cơn đau nhói.

“Tướng quân, xin ngài tránh qua một chút, Dương đại phu tới rồi.” Tiểu Thúy đứng bên cung kính nói.

“Lão Dương tới rồi hả? Mau, mau vào xem cho nữ nhi ngoan của ta, tiểu nữ kêu đau!” Vị Tướng quân vội quay người, ba bước thành hai bước ra ngoài. Trong nháy mắt, đã thấy ông xách theo một lão đầu râu tóc bạc phơ dáng người nhỏ, nhanh chóng đi tới trước giường.

“Tướng quân, ngài cứ xách tiểu lão đầu ta thế này thì làm sao mà khám bệnh cho tiểu thư được.” Dương đại phu vẫn bình tĩnh dù bị xách lơ lửng, hộp thuốc trên tay vẫn giữ vững vàng. Cảnh này cũng từng xuất hiện trong giấc mơ của nàng.

Dương đại phu dạo trước cũng thường bị Tướng quân xốc nách thế này mang đi chữa trị cho phu nhân. Tuy lần nào Tướng quân cũng dọa chém đầu lão, nhưng chưa lần nào làm thật.

“Ngươi mau xem đi, trị không khỏi, ta chém ngươi!” Vị Tướng quân vững vàng đặt Dương đại phu xuống đất.

Dương đại phu bình tĩnh sửa lại vạt áo và ống tay, đoạn đặt hộp thuốc xuống.

Lão gọi Tiểu Thúy cô nương tiến lên nhẹ nhàng đặt cánh tay Hữu Châu lên một miếng đệm lót bằng vải, rồi lại khẽ khàng đắp lên một chiếc khăn lụa, động tác vô cùng tinh tế cẩn thận.

Tầm mắt Hữu Châu dõi theo mu bàn tay đầy nếp nhăn của Dương đại phu, nhìn lão đặt lên một bàn tay trẻ con bụ bẫm, hơi xanh xao. Tiếp đó, Hữu Châu cảm nhận được lực ấn trên cổ tay mình.

Con ngươi Hữu Châu khẽ mở to, tim nàng như muốn vỡ tung. Nàng dường như đã hiểu ra tình cảnh hiện tại. Nàng có lẽ, có lẽ nào... đã xuyên không!

“Mạch tượng (hình trạng của mạch đập) tiểu thư tuy yếu ớt mong manh, nhưng không đáng ngại. Chỗ ngoại thương vẫn còn tụ máu, lại thêm hôn mê nhiều ngày nên mới thấy yếu sức như vậy. Lão phu sẽ kê thêm ít thuốc, Tiểu Thúy cô nương con nhớ sắc cho tiểu thư uống sớm tối mỗi ngày một thang. Đồng thời dùng cao tan huyết ứ thoa lên vết thương cho tiểu thư, vài ngày là có thể xuống giường.” Dương đại phu nói rồi lấy giấy bút ra nhanh chóng viết.

“Tiểu Thúy hiểu rồi ạ.”

Dương đại phu đưa một tờ giấy cho Tiểu Thúy rồi xách hộp thuốc đi ra.