Người ta lại nhớ đến thường ngày Kỷ Nguyên vốn trầm mặc, ít lời, luôn ngoan ngoãn nghe lời.
Mỗi ngày thấy y, không phải đang chăn trâu thì đang cắt cỏ, trái lại Kỷ Lợi, đường ca hơn y bốn tuổi thì ngày ngày chỉ lo đi học.
Ai, đứa trẻ không cha không mẹ, thật sự rất khổ.
Người vây xem càng lúc càng đông, Kỷ Tam thúc và Kỷ Tam thẩm đành chịu, chỉ có thể hậm hực vứt cành cây trong tay xuống.
Không ngờ Kỷ Nguyên lại không chịu quay về, mà chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ.
Có người hàng xóm khác khuyên giải: “Tính Nguyên ca nhi, Tam thúc và Tam thẩm nuôi nấng ngươi cũng chẳng dễ dàng gì. Ngươi vẫn nên nói lời xin lỗi rồi trở về đi.”
Kỷ Nguyên rốt cuộc đâu còn là đứa trẻ ngây ngô, y biết hôm nay đã ầm ĩ đến mức này đã là đến giới hạn rồi.
Bởi vì mặc kệ thế nào, ở trong mắt người ngoài, Kỷ Tam thúc và Kỷ Tam thẩm thật sự đang nuôi tiểu Kỷ Nguyên.
Nhưng những người không biết rằng Kỷ Nguyên chân chính đã chết rồi. Chết trong đói khát và lạnh lẽo, chết ngay vào ngày đầu xuân sắp tới.
Kỷ Nguyên đưa tay xoa cái bụng còn đang căng phồng, âm thầm tự nhủ: “Sau này, sau này sẽ được ăn no nữa.”
Y tạm thời chỉ có thể ở hôm nay, ngày mà tiểu Kỷ Nguyên chết, làm được một chút chuyện như vậy.
Sau này không chỉ được ăn no, mà y cũng sẽ không còn phải bị đánh nữa.
Kỷ Nguyên nước mắt lưng tròng, quay sang chắp tay cảm ơn hàng xóm. Hình ảnh ấy rơi vào mắt mọi người trong thôn, khiến bọn họ cũng sinh ra một loại cảm nhận khó nói thành lời.
Cuối cùng, khi quay sang An ba và An bá nương nói chuyện giúp y, y nhỏ giọng: “Cảm ơn An bá, An bá nương. Con về nhà trước đây.”
Hai người chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn đứa trẻ mặc bộ quần áo rách. An bá nương nhớ lại tác phong thường ngày của phu thê Kỷ gia, mở miệng nói: “Để ta vá lại bộ quần áo cho con nhé.”
Kỷ Nguyên vẫn chưa từ chối, đây là quần áo do mẫu thân của tiểu Kỷ Nguyên để lại, cũng là quần áo duy nhất có thể che đậy thân thể của y, thật sự không thể tùy ý vứt bỏ.
Lại lần nữa trở lại Kỷ gia, Kỷ Nguyên trực tiếp bị Kỷ Tam thúc tức giận nhốt vào phòng chất củi.
Nhưng thật ra không dám lại đánh y nữa, sợ sẽ khiến Thôn trưởng của thôn An Kỷ đích thân tới đây.
Cái tên tang môn tinh ngày thường ngơ ngơ ngác ngác vậy mà cũng biết cáo trạng, thật là đen đủi.
Kỷ Nguyên lạc quan, thầm nghĩ còn may hôm nay y không cần làm cơm chiều.