Chương 6

“Đồ sao chổi! Ngươi đúng là đồ tang môn tinh, mạng yểu! Không chỉ bắt nạt nhi tử của ta, còn ăn trộm đồ ăn nhà ta ! Sao ngươi còn chưa chết nữa hả?” Kỷ Tam thúc tức giận đến đỏ mặt tía tai, trực tiếp đẩy Kỷ Nguyên ngã lăn ra đất, còn giơ chân lên định đá.

Nhưng trước mặt ông ta không còn là tiểu Kỷ Nguyên yếu ớt hay nhẫn nhịn nữa. Y lập tức bò dậy, gân cổ hét to: “Tam thúc, Tam thẩm! Đừng đánh nữa, cầu xin hai người đừng đánh nữa! Vết thương cũ của con còn chưa lành đâu!”

Đúng lúc này, cả thôn An Kỷ đang vào giờ nấu cơm buổi tối, không ít hàng xóm nghe được tiếng la hét thì tò mò thò đầu ra xem.

Chuyện gì xảy ra vậy, sao lại kêu la ầm ĩ như vậy?

-

“Tam thúc, tam thẩm, xin hai người đừng đánh, con cầu xin hai người mà.”

Kỷ Nguyên vừa nói vừa chạy ra phía ngoài, nhưng mới tới cửa đã òa khóc.

Đứa bé mới tám tuổi mà gầy gò, xương cốt lộ rõ, khóc nức nở khiến người khác cảm thấy đau lòng. Hàng xóm An bá không nhịn được lên tiếng: “Thằng bé đã làm sai chuyện gì, tại sao lại phải đánh nó như thế này?”

“Đúng vậy, chẳng phải bình thường Kỷ Nguyên rất ngoan hay sao?”

Có mấy người biết rõ mọi chuyện chỉ bĩu môi, bởi vì đây không phải lần đầu tiên phu thê Kỷ gia đánh Kỷ Nguyên.

Thấy hàng xóm láng giềng lần lượt kéo đến, sắc mặt của Kỷ Tam thúc khó coi, túm lấy cổ áo Kỷ Nguyên kéo vào sân.

Chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, bộ quần áo cũ nát đã mặc nhiều năm lập tức bị xé toạc.

Kỷ Nguyên cũng không ngờ lại thành ra thế này, đầu ngả về phía trước, cả tấm lưng trần lộ ra ngoài. Trên lưng đứa trẻ tám tuổi chi chít vết thương khiến hàng xóm An bá vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Không chỉ ông, mà ngay cả An bá nương cũng hốt hoảng kêu lên: “Trời ơi, sao lại có nhiều vết thương như thế này?”

“Nhìn cái gì mà nhìn! Trẻ con đương nhiên thường bị va vấp trầy xước rồi.” Kỷ thẩm nương chạy ra từ bên trong, trong tay còn cầm một cái chén không: “Nó tham ăn, dám ăn hết bánh bột ngô trong nhà, nếu ở nhà các ngươi thì các ngươi không đánh nó à?”

An bá nương có tính tình thẳng thắn, nói ngay: “Dù thế nào cũng không thể đánh thành ra như vậy được. Vết thương cũ chồng lên vết thương mới, chẳng lẽ nhà Kỷ Lợi nhà các ngươi cũng bị đánh như thế sao?”

Lời vừa thốt ra, Kỷ thúc phụ và Kỷ thẩm nương đều nghẹn họng, không nói nên lời.

Một trận ồn ào này truyền khắp cả thôn An Kỷ. Ai ai cũng biết nhi tử duy nhất mà đại ca Kỷ gia để lại bị chính đệ đệ của mình ức hϊếp, trên lưng toàn là những vết thương ngang dọc.