“Hy vọng kiếp sau ngươi sẽ được đầu thai vào thế giới của ta, làm một đứa trẻ được cả nhà yêu thương.”
Kỷ Nguyên khẽ thở dài. Y biết, giờ đây mình đã là người thuộc về thế giới này.
Nếu đã như vậy, thì y phải sống thật tốt.
Không thể phụ lòng cuộc sống mới này.
Đồng thời, y cũng sẽ cố gắng để được ăn no mỗi ngày, giúp tiểu Kỷ Nguyên hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.
Kỷ Nguyên vẫn đang chăn trâu ngoài đồng. Đường ca Kỷ Lợi tan học về nhà đã tức giận đến muốn điên lên rồi.
Tuy rằng tư thục chỉ có mười bốn người, chỉ có duy nhất một người miễn cưỡng đọc thuộc được Thiên Tự Văn. Vậy mà chính hắn ta lại bị Kỷ Nguyên cướp lời.
Hơn nữa tại sao thằng nhóc đó lại có thể thuộc được?
Chắc chắn là lén học trộm bài của mình rồi!
Chưa kịp bước chân tới cửa nhà, Kỷ Lợi mười ba tuổi đã gân cổ lên gào khóc như nhà có tang: “Mẫu thân ơi! Mẫu thân! Kỷ Nguyên bắt nạt con! Nó học lén Thiên Tự Văn của con!”
“Mẫu thân phải làm chủ cho con!”
Kỷ Nguyên vừa sắp xếp xong suy nghĩ, vừa quay về nhà Tam thúc, đã thấy Tam thẩm đang đứng chờ sẵn với đôi mắt như bốc lửa, trong tay cầm một cành cây, chỉ thẳng vào mặt y mắng: “Thằng nhãi ranh! Dám bắt nạt nhi tử của ta. Quỳ xuống cho ta!”
Lúc này Kỷ Nguyên mới nghiêm túc nhìn kỹ vị Kỷ thẩm nương cao lớn vạm vỡ, gương mặt dữ tợn, vết thương trên người y vẫn còn đau nhức âm ỉ.
Nhưng Kỷ Nguyên làm như không thấy, thản nhiên đi thẳng vào phòng bếp.
Y còn chưa nấu bữa tối, nhưng sáng nay tiểu Kỷ Nguyên có hấp bánh bột ngô, vẫn còn để lại trong nồi.
Kỷ Nguyên nhấc nắp nồi lên, trực tiếp cầm bánh bột ngô nhét vào miệng, sau đó tiện tay mở hũ đựng lá trà quý trong nhà, thản nhiên pha một chén trà, động tác dứt khoát, lưu loát không hề do dự.
Một miếng bánh, một ngụm trà, ăn vào khiến toàn thân như ấm lên, thoải mái không tả nổi.
Kỷ thẩm nương lập tức hét chói tai: “Đồ tiện chủng phản trời! Ngươi dám ăn bánh bột ngô ngay trước mặt ta? Biết lá trà đó để dành cho ai không? Ngươi cũng dám uống hả?”
Kỷ Nguyên mỉm cười khıêυ khí©h, vừa ăn vừa né đòn quất từ Kỷ thẩm nương. Hơn nữa, y còn lấy đầu húc mạnh khiến bà ta loạng choạng lùi về phía sau vài bước.
Kỷ Tam thúc vừa tan việc về, trông thấy cảnh ấy thì trợn mắt há mồm, vội vàng lao tới xách Kỷ Nguyên lên.
Kỷ Nguyên vẫn không quên nhét nốt bánh bột ngô vào miệng, ăn hết sạch bánh bột ngô ở trong nồi.