“Vừa rồi là ngươi lên tiếng sao?” Ông lão hỏi.
Trong mắt ông lão, đứa trẻ đứng ngoài cửa sổ thật sự rất gầy yếu, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Một tay nắm sợi dây cột chú bê con, một tay thì ngẩn ngơ đứng đó, trông có vẻ ngốc nghếch.
“Kỷ Nguyên! Ngươi vừa nói cái gì đấy! Tiên sinh đang kiểm tra ta mà!” Khuôn mặt của đường ca của Kỷ Nguyên đỏ bừng, giận dữ hét lên.
Năm ngoái, Triệu phu tử dạy học, bảo đến năm sau phải đọc thuộc. Giờ hắn ta đọc đến đoạn này thì bí, vậy mà Kỷ Nguyên lại đọc trôi chảy phần sau!
Một đứa không cha không mẹ, vậy mà khiến hắn ta mất mặt trước mặt phu tử!
Kỷ Nguyên theo bản năng phản bác lại: “Ngươi đọc của ngươi, ta đọc của ta, chuyện này có liên quan gì đến ngươi?”
Trên mặt Kỷ Nguyên vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cực kỳ khϊếp sợ.
Kỷ Nguyên gặp tai nạn xe ở hiện đại, tính ra cũng đã hơn một tháng. Trong khoảng thời gian đó, y vẫn luôn dõi theo cuộc sống của tiểu Kỷ Nguyên, cứ ngỡ rằng bản thân chỉ là một hồn ma, lặng lẽ nhìn tiểu Kỷ Nguyên là được.
Ai ngờ tiểu Kỷ Nguyên vậy mà đã chết.
Vốn nghĩ chỉ cần gắng gượng qua mùa đông là ổn, không ngờ rằng vậy mà không thể chịu đựng được.
Bây giờ xem ra, có vẻ như y, một linh hồn lang thang đến từ đời sau đã trở thành tiểu Kỷ Nguyên.
Nghĩ đến nguyện vọng cuối cùng của tiểu Kỷ Nguyên chỉ là muốn ăn một bữa cơm no.
Trái tim Kỷ Nguyên như thắt lại, trong lòng nghẹn ngào, ánh mắt nhìn về phía đường ca Kỷ Lợi càng tức giận.
Tên đường ca Kỷ Lợi kia rõ ràng không ngờ Kỷ Nguyên lại dám phản bác, trong một lúc nghẹn họng, không nói nên lời.
Triệu phu tử liếc nhìn đôi mắt tràn đầy giận dữ của Kỷ Nguyên, sau đó lặng lẽ đóng cửa sổ lại, rồi nói với Kỷ Lợi: “Đưa tay ra.”
Dùng cây thước đánh ba cái xong, ông tiếp tục khảo bài học sinh tiếp theo.
Kỷ Nguyên nhìn chằm chằm vào cửa sổ tư thục đã khép lại, hít sâu một hơi, cuối cùng không nhịn được thốt lên: “Chuyện này không phải mơ đấy chứ?”
Gió đầu xuân thổi qua, khiến y rùng mình một cái.
Trước đây chỉ đứng ngoài quan sát cuộc sống của tiểu Kỷ Nguyên, y đã thấy vô cùng khổ sở.
Giờ đây, khi đã trở thành Kỷ Nguyên, y càng cảm nhận rõ bộ quần áo mỏng manh này hoàn toàn không thể chống chọi nổi cái lạnh của mùa đông.
Kỷ Nguyên dắt chú bê con đi tiếp, trong lòng lại một lần nữa nhớ đến điều ước cuối cùng của tiểu Kỷ Nguyên.