Tiểu Kỷ Nguyên cố gắng cuộn mình lại, cuối cùng cũng mở miệng nói ra câu đầu tiên.
“Đói quá.”
“Thật sự muốn được ăn một bữa cơm no.”
Cuối cùng, tiểu Kỷ Nguyên cũng lên tiếng.
Kỷ Nguyên vừa định trả lời trong lòng, thì toàn bộ ý thức lập tức chìm vào hôn mê, rất lâu sau vẫn chưa tỉnh lại.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng ồn ào vang lên bên tai.
“Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang. Nhật nguyệt doanh trắc, thần túc liệt trương.”
“Trương, trương.” Một giọng trẻ con nhỏ nhẹ vang lên, hiển nhiên là đã quên mất phần tiếp theo.
Kỷ Nguyên cảm giác bên người có một sinh vật ấm áp cứ cọ tới cọ lui, nhưng y vẫn chưa thể mở mắt ra được.
“Bốp!” Một tiếng vang giòn như tiếng thước gõ trên bàn. Kỷ Nguyên như bừng tỉnh từ trong giấc mộng, lập tức mở mắt ra.
Bên tai là tiếng khóc thút thít, tiếp đó là ba tiếng thước vang lên, rồi một giọng già nua cất lên: “Người tiếp theo!”
Kỷ Nguyên vừa mở mắt ra, lập tức nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của chú bê con.
Chú bê con đã đi theo Kỷ Nguyên từ lâu, thân mật cọ cọ vào người y.
Lúc này Kỷ Nguyên mới phản ứng kịp, đây chính là chú bê con quen thuộc của tiểu Kỷ Nguyên. Ngay sau đó, tiếng đọc sách leng keng lại vang lên lần nữa.
“Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang.”
“Hoang… Hoang…” Phần tiếp theo rõ ràng là không nhớ nổi.
Kỷ Nguyên theo bản năng nhìn quanh, mới phát hiện ra lúc đang chăn trâu, tiểu Kỷ Nguyên đã đi đến gần khu tư thục của thôn.
Giọng đọc kia nghe rất quen, là tên đường ca Kỷ Lợi, người hay bắt nạt tiểu Kỷ Nguyên nhất.
Sau một lúc cố gắng lắp bắp, cuối cùng cũng đọc ra được đoạn “Nhật nguyệt doanh trắc, thần túc liệt trương”, nhưng phía sau thì hoàn toàn không nhớ nổi.
Kỷ Nguyên đứng ngoài cửa sổ, buột miệng đọc tiếp: “Hạ qua đông lai, thu thu đông tàng. Nhuận dư thành tuế, luật lữ điều dương!”
Mấy đoạn trong Thiên Tự Văn này, y vẫn còn nhớ rất rõ.
Bên trong tư thục lập tức im lặng. Lúc này Kỷ Nguyên mới nhận ra có điều bất thường. Trước kia, khi y còn là một du hồn quanh quẩn bên tiểu Kỷ Nguyên, dù có nói gì cũng chẳng ai nghe thấy.
Thế mà hôm nay, tại sao mọi người lại nghe được giọng của y vậy?
Còn nữa, vì sao y lại có thể cảm nhận được chú bê con đang cọ cọ bên người y chứ?
Kỷ Nguyên cúi xuống nhìn đôi tay của mình, rõ ràng là thân thể của tiểu Kỷ Nguyên tám tuổi.
Khi y còn đang ngẩn người, cửa sổ của tư thục mở ra từ bên trong. Một khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra ngoài. Ông lão thường xuyên nhíu mày, khiến vẻ ngoài thêm phần nghiêm nghị. Tóc đã hoa râm một nửa, trông tuổi chừng năm mươi mấy tuổi.