Cuộc sống như thế vẫn cứ tiếp diễn.
Kỷ Nguyên cuối cùng cũng hiểu ra lý do vì sao đứa bé này lại trở nên như thế.
Đứa trẻ tám tuổi đó cũng tên là Kỷ Nguyên.
Khi mới bốn, năm tuổi, mẹ ruột của Kỷ Nguyên bị bệnh nặng. Phụ thân vì muốn kiếm tiền chữa bệnh cho thê tử đã bán sạch mọi thứ trong nhà, từ nồi niêu xoong chảo đến gáo múc nước nhưng vẫn không đủ tiền. Cuối cùng, ông đành chủ động xin làm thợ đào sông ở huyện, định bụng dùng mạng mình đổi lấy tiền mua thuốc cho thê tử.
Nào ngờ, đúng lúc đó, Huyện lệnh không những không phát lương thực và tiền công, mà còn ra lệnh trục xuất nhóm lao dịch, khiến họ chết đói ngoài bờ sông.
Sau khi mẫu thân của Kỷ Nguyên nghe tin trượng phu chết, đau đớn đến mức phát bệnh mà qua đời, để lại một đứa bé mới năm tuổi bơ vơ không nơi nương tựa.
Sau này, tên Huyện lệnh kia bị quan trên điều tra và cách chức, nhưng phụ mẫu của tiểu Kỷ Nguyên thì mãi mãi không thể trở về nữa.
Từ đó, tiểu Kỷ Nguyên bị đưa đến nhà Tam thúc sống cùng thôn. Tính đến nay cũng đã ba năm.
Nghe nói lúc đầu Tam thúc và Tam thẩm cũng chẳng hề muốn nuôi tiểu Kỷ Nguyên.
Chính là nhờ người Nhị cô cô đã gả sang làng khác quay về một chuyến mới để tiểu Kỷ Nguyên ở lại.
“Nếu không phải nhà ta bỏ tiền chôn mẫu thân của ngươi, sau còn giúp tìm được xác của phụ thân ngươi, thì làm sao phụ mẫu của ngươi được yên nghỉ dưới mồ? Ta kêu ngươi làm chút công việc thì có vấn đề gì à?” Thâm thẩm vừa nói vừa nhéo, nhưng tiểu Kỷ Nguyên chẳng né tránh, chỉ lặng lẽ chịu đựng, trên tay vẫn tiếp tục làm việc.
Bản thân Kỷ Nguyên đã không thể chịu đựng được nữa.
Theo như những gì y biết, tất cả tài sản còn sót lại của tiểu Kỷ Nguyên đều đã bị Tam thúc chiếm đoạt.
Ngay cả gỗ dùng để dựng căn nhà của tiểu Kỷ Nguyên cũng bị tháo dỡ, chuyển hết về nhà Tam thúc.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng ba năm qua, tiểu Kỷ Nguyên ngày nào cũng là người dậy sớm nhất, đi ngủ muộn nhất.
Giặt quần áo, nấu cơm, chăn trâu, làm ruộng. Việc gì tiểu Kỷ Nguyên cũng làm, vậy mà chưa từng được ăn một bữa no, quần áo mặc trên người vẫn là đồ do mẫu thân của tiểu Kỷ Nguyên may từ lúc còn sống.
Huống chi, những lời mắng nhiếc và ngược đãi kia. Từ lâu đã vượt quá phạm vi báo ân.
Tiểu Kỷ Nguyên cúi đầu, đến cả khóc cũng không còn khóc được nữa.
Mùa đông càng ngày càng lạnh.