Chương 12

Lúc đầu Kỷ Tam thúc còn định đánh người, nhưng nhớ đến ánh mắt của những người xung quanh khi đi làm ruộng vào buổi sáng.

Kỷ Tam thẩm đi nhiều chuyện ở trong thôn cũng bị người ta mỉa mai bóng gió.

Câu nào câu nấy đều nói hôm qua bọn họ đánh Kỷ Nguyên, còn nói trước đây cũng đánh, mà người trong thôn nói chuyện thì đúng là chẳng nể nang gì.

Bây giờ đã như vậy, đúng là không tiện ra tay.

Kỷ Tam thúc nhịn nửa ngày, mới nói một câu: “Ăn nhanh đi, Đại Lợi còn phải đi học nữa.”

Kỷ Lợi vốn quen ăn ngon, bữa này chẳng no bụng, chỉ có thể hậm hực bỏ đi, rõ ràng ghi mối hận này lên đầu Kỷ Nguyên.

Kỷ Nguyên nhìn thì hiểu, vụ ồn ào tối qua và lời đồn sáng nay ở An gia quả thật có tác dụng.

Vừa ăn, y vừa nghĩ đến bài Thiên Tự Văn học hôm nay. Thuộc lòng thì y thuộc rồi, nhưng cách viết chữ phồn thể thì thật sự không biết.

Kêu y nhận mặt chữ thì còn được, chứ viết thì chịu.

Nhìn lại mấy thứ Kỷ Lợi mang về, hắn ta cũng chẳng có sách vở gì. Trong thôn, nhà mua nổi sách chẳng được bao nhiêu.

Ngay cả ba học trò của An gia cũng chỉ có một bộ sách, lại phải nhờ người lên Phủ thành mua về.

Thường thì khi học, tiên sinh viết chữ to ở phía trước cho học trò chép theo.

Ăn cơm xong, Kỷ Nguyên dỗ xong con bò nhỏ rồi lại ra ngoài, y phải nhặt củi trước giờ học buổi chiều, sau đó kịp đến nghe giảng.

Tuy Triệu phu tử cổ hủ, nhưng giảng giải tường tận, là một phu tử rất tốt.

Kỷ Tam thúc nhìn bóng lưng Kỷ Nguyên, nói một cách vô thức: “Hình như nó thay đổi rồi.”

Kỷ Tam thẩm cũng thấy lo lắng, nhưng vẫn cứng miệng: “Một tên sao chổi thì có thể thay đổi gì chứ. Toàn thứ vô dụng, sau này cũng chỉ có mệnh chăn bò cả đời thôi!”

Mồ hôi nhễ nhại, Kỷ Nguyên cõng bó củi đến bên ngoài tư thục, vẫn như thường lệ kịp rời đi trước khi tiên sinh hô tan học, tiếp tục làm việc.

Y ở nhờ nhà thúc phụ, không làm việc thì chắc chắn không được.

Đã ăn cơm thì phải làm việc, nhưng ngoài chuyện đó ra, đừng hòng ai sai khiến thêm gì khác.

Bảo y cúi đầu chịu đựng như tiểu Kỷ Nguyên trước kia thì chẳng còn là y nữa.

Vì thế đêm đó, Kỷ Nguyên không ngủ ở phòng chứa củi, mà dọn dẹp phòng bếp. Bếp lò nấu cơm vẫn còn hơi ấm, chỉ cần đóng kín cửa sổ, giữa đêm cũng không lạnh.

Cả nhà Kỷ Tam thúc nhìn Kỷ Nguyên bận rộn trong bếp, còn dùng rơm rạ trải thành giường cho mình.